Sức khỏe và Ốm đau (trích từ Chiến thắng nhỏ trong đời lớn) – Jason Gay

DSC05037“Chiến thắng nhỏ trong đời lớn” là một cuốn sách mỏng nhưng bán rất chạy ở Hoa Kỳ (New York Times Bestseller). Nhưng bản dịch cuốn sách này (dịch giả Ninh Nguyễn) ở Việt Nam cuốn sách này bán …chạy bình thường. Có lẽ do người Việt Nam thích và quan tâm nhiều hơn đến các chiến thắng lớn lao.

Cuốn sách mỏng này bán chạy ở Mỹ vì nó khá là giản dị và hóm hỉnh (theo kiểu dân đô thị Hoa Kỳ).  Tác giả của cuốn sách kể lại những câu chuyện đời mình. Đó là những khó khăn “nho nhỏ”: người thân bất ngờ gặp bạo bệnh, bản bất ngờ bị đuổi việc, rồi bị ung thư, rồi hai vợ chồng khó thụ thai. Hàng loạt biến cố xấu như vậy xảy ra nhưng tác giả không đau buồn hay tuyệt vọng, anh đặt ra các mục tiêu nho nhỏ và kiên trì đạt được những mục tiêu ấy: Những chiến thắng nho nhỏ.

Cuốn sách mỏng này giống như một “tuyển tập” các lời khuyên thiết thực cho mỗi chúng ta trong cuộc sống hàng ngày. Một kiểu “bí kíp sinh tồn cho người lớn” trong cuộc sống hiện đại đầy rẫy sức ép.

 Dưới đây là trích đoạn của cuốn sách, phần nói đến sức khỏe và bệnh tật  

 

Tinh hoàn của tôi đau nhức ở Đại lộ Sunset. Nghe giống như dòng đầu tiên của một tác phẩm kiếm cơm của Raymond Chandler – hoặc có thể giống như tự truyện của Warren Beatty[[1]] – nhưng điều này đã xảy ra với tôi. Đó là mùa hè năm 2000. Đại hội Đảng Dân chủ toàn quốc họp tại Los Angeles, và tôi là phóng viên phụ trách sự kiện này cho tờ New York Observer. Đúng lúc tôi đang ngồi ở nhà hàng Mel’s Drive In tại Đại lộ Sunset ăn chiếc sandwich gà, và liên tục, ui, phần bên dưới của tôi bắt đầu đau khủng khiếp. Không có một cách nhã nhặn nào có thể miêu tả điều này, vì vậy tôi chỉ muốn nói: tôi không thể xác định được đau một hay cả hai tinh hoàn hay, bạn biết đấy, toàn bộ bộ phận ấy bị đau. Chuyện này thỉnh thoảng xảy ra và toàn thể bộ phận sinh dục của tôi đau đớn, giống như có người đi bốt mũi bọc thép đá vào hạ bộ tôi rồi dập mạnh chỗ ấy vào cánh cửa garage.

Điều đầu tiên bạn làm khi cảm thấy những cơn đau ở khu vực đó là lờ nó đi càng lâu càng tốt. Đó là một sự ngu ngốc, đương nhiên, vì có thể đe dọa đến tính mạng. Sau đó bạn bắt đầu phát minh ra tất cả các căn nguyên có thể. Có ai đá vào bi của mình gần đây không? Không. Có ai đấm vào bi của mình gần đây không? Không. Có phải ai đó cầm một quả tạ có tay cầm nặng 30 cân của Nga, trèo lên đỉnh của tòa nhà 12 tầng và thả nó rơi trúng phần dưới cơ thể mình không? Tôi không nghĩ là có chuyện đó. Cố gắng tự chẩn đoán bệnh cho mình dựa vào Internet thật đáng sợ. Tôi đã nhăn nhó đau khổ khi đọc về “xoắn tinh hoàn”, một tình trạng mà thừng tinh bị xoắn lại ghê rợn như thể bạn đã dùng tiêu ớt rắc vào hai bi của mình vậy.

Cơn đau âm ỉ không ngớt khi tôi quay lại New York. Tôi đến gặp bác sĩ và bác sĩ đã làm những gì cần làm. Ông ta nói rằng nó “có thể không phải vấn đề gì lớn”, nhưng để cho chắc chắn, ông ấy chuyển tôi đến bác sĩ chuyên khoa tiết niệu.

Bác sĩ chuyên khoa tiết liệu là một chuyên gia thực tế. Nó quả thực có vấn đề. “Khối u ở tinh hoàn bên trái”, ông ấy lạnh lùng nói. “Tôi sẽ lên lịch làm thủ thuật cho anh vào cuối tuần”. Continue reading

Advertisements

Tây Hồ Luận Kiếm (Trích đăng, phần 3)

1487132448462_9005081eBay tới Trung Quốc

Vào mùa thu năm 2001, CEO của eBay Meg Whitman tới Thượng Hải để gặp Bo. Vào tháng 3 năm 2002, EachNet một lần nữa khiến thị trường ngạc nhiên với một thỏa thuận cột mốc, công bố bán 33% cổ phần cho eBay với giá 30 triệu đô-la Mỹ.

Bất chấp những thách thức với EachNet, eBay bị ấn tượng trước những gì mình chứng kiến. Website của EachNet có hơn ba triệu người dùng đăng ký, trong đó hơn 100.000 người ghé thăm trang mỗi ngày. Công ty đã mở rộng từ Thượng Hải tới Bắc Kinh và Quảng Châu. Hơn một nửa việc kinh doanh của họ liên quan tới một công ty ở ngoại ô các thành phố đó. Trang này có hơn 50 nghìn sản phẩm rao bán ở bất cứ thời điểm nào, từ quần áo tới bất động sản, và các món hàng được chào với giá cố định hay thông qua đấu giá. Giá trị giao dịch vượt trên 2 triệu đô-la Mỹ mỗi tháng.

EachNet chỉ là tí hon so với eBay. Nhưng sự hấp dẫn của Trung Quốc có tầm quan trọng quyết định với Whitman. Bà cực cần vài tin tốt để trấn an nhà đầu tư sau khi công bố mới một tháng trước việc mất thị trường Nhật Bản vào tay Yahoo Nhật Bản, do SoftBank của Masayoshi Son bảo trợ, một đòn đau với tham vọng của Whitman hòng xây dựng eBay thành một “thị trường thực sự có quy mô toàn cầu.” Từ 750 triệu đô-la Mỹ vào năm 2001, eBay đang nhắm tới doanh thu toàn cầu 3 tỉ đô-la Mỹ vào năm 2005. Nhật Bản lẽ ra đã là bước tiến lớn để đạt được điều này, với lượng hàng hóa giao dịch trị giá hơn 1,6 tỉ đô-la Mỹ, nhưng eBay đã chậm chân[1] trong bữa tiệc ở đó, chỉ ra mắt vào tháng 2 năm 2000, năm tháng sau Yahoo Nhật Bản. Chiến lược của eBay đã rối loạn ngay từ đầu. Ở Nhật Bản, eBay thu hoa hồng còn đối thủ của họ là Yahoo Nhật Bản thì không. Thẻ tín dụng vẫn còn hiếm ở Nhật Bản nhưng eBay đòi hỏi khách hàng dùng thẻ tín dụng để đăng ký trên trang của họ. eBay đã chọn một CEO người Nhật Bản và một đối tác địa phương (NEC) có ít kinh nghiệm trong lĩnh vực Internet, nhanh chóng khiến họ chệch hướng ở quốc gia này. Tới mùa hè năm 2001, hãng mới chiếm được vỏn vẹn 3% thị phần. Vào tháng 2 năm 2002, eBay quyết định ngừng hoạt động ở đây, trên trang này chỉ có 25.000 sản phẩm, so với 3,5 triệu sản phẩm chào bán trên trang đối thủ của họ Yahoo Nhật Bản. Ở “Đất nước Mặt trời mọc”, mặt trời đã lặn với tham vọng của eBay và công ty này phải sa thải các nhân viên.

Continue reading

Tây Hồ Luận Kiếm (Trích đăng, phần 2)

1487132448462_9005081Shao Yibo

eBay đã chứng tỏ là một cú thành công lớn của giới đầu tư chớp nhoáng với vụ IPO của hãng vào tháng 9 năm 1998, mức định giá của hãng tăng từ 2 tỉ đô-la Mỹ thành 30 tỉ đô-la Mỹ tới tháng 3 năm 2000. Vô số doanh nhân ở Trung Quốc đã ra mắt những doanh nghiệp với cảm hứng trở thành eBay của Trung Quốc. Đáng kể nhất trong số đó là một thiên tài trẻ tuổi đầy sức hút quê Thượng Hải tên là Shao Yibo, người đã thành lập công ty EachNet[1] sau khi trở lại Trung Quốc từ trường Kinh doanh Harvard vào tháng 6 năm 1999. EachNet nhanh chóng vượt lên trước những công ty nhái theo khác ở Trung Quốc.

Để bắt đầu cuộc tấn công thương mại điện tử tiêu dùng của mình, Jack đã lựa chọn đi theo con đường eBay, tạo ra một cuộc cạnh tranh với EachNet. Nhưng với Shao Yibo, vốn được bạn bè gọi là Bo, Jack đã gặp phải một đối thủ xứng tầm rất giống ông.

Bo xuất thân khiêm tốn. Cha mẹ anh là giáo viên. Người cha đã khơi gợi trong Bo sự thích thú với toán học nhờ những bộ bài. Bo nhớ lại, “Với năm mươi hai lá bài, và tính điểm cho lá K là mười ba điểm, vân vân, bộ bài có tổng cộng ba trăm sáu mươi bốn điểm. Cha tôi giấu đi một lá và bắt tôi cộng điểm phần còn lại. Nếu tôi làm đúng, tôi sẽ biết lá bị giấu đi là lá gì.”

Bo đã rèn luyện không ngừng. Tới năm mười hai tuổi, anh có thể cộng dồn một bộ bài trong mười hai giây. Sau khi chiến thắng hơn một chục cuộc thi toán ở trường cấp ba trên cả nước, Bo trở thành một trong những học trò đầu tiên từ Trung Quốc đại lục được nhận thẳng vào Đại học Harvard với học bổng toàn phần. Sau khi tốt nghiệp, anh làm việc hai năm ở Boston Consulting Group trước khi trở lại Harvard theo học trường kinh doanh. Trong khi Jack đã ổn định ở lĩnh vực thương mại điện tử B2B, Bo xem xét hàng loạt các doanh nghiệp Internet Mỹ mà anh nghĩ có thể áp dụng được ở Trung Quốc và thấy rằng “Mô hình kinh doanh duy nhất khiến tôi phấn khích là eBay.”

Continue reading

Tây Hồ Luận Kiếm (Trích đăng, phần 1) – Jack Ma và đế chế Alibaba

1487132448462_9005081Nhã Nam Kinh Tế bắt đầu trích đăng chương 9 cuốn sách “Tỷ phú khùng Jack Ma và đế chế Alibaba“. Chương này nói về việc Jack Ma đã chiến đấu và chiến thắng các công ty Internet của Mỹ trên đất Trung Quốc như thế nào.

Chương Chín

Tái sinh: Taobao và sự sỉ nhục với eBay

Trong số những doanh nhân hàng đầu ở Trung Quốc, Jack Ma nổi tiếng bởi những phát ngôn khoa trương của ông ta. Ông ta liên tục sử dụng eBay làm tấm bia phóng phi tiêu cùng lúc với việc ca ngợi hãng này là một trong những công ty ông ta ngưỡng mộ nhất.
—San Francisco Chronicle

“Những người tiên phong phải nhận hòn tên mũi đạn, còn những kẻ định cư thì nhận đất” là một câu thường được sử dụng để mô tả việc chinh phục miền Tây Hoa Kỳ. Khi một biên giới mới là Internet được mở ra ở Trung Quốc, Jack quyết tâm trở thành kẻ định cư. Ông đã là người tiên phong với trải nghiệm từ sớm của việc lên mạng ở Seattle vào năm 1995. Nhưng với doanh nghiệp Internet đầu tiên của mình, China Pages, ông đã hứng chịu hết những hòn tên mũi đạn từ đối tác do nhà nước sở hữu của ông, để cho ba gã tiên phong trong cổng thông tin điện tử (Wang Zhidong của Sina, Charles Zhang của Sohu, và William Ding của NetEase) trở thành những kẻ định cư, những doanh nhân Internet đầu tiên ở Trung Quốc dẫn dắt công ty của họ tới một vụ IPO. Để thu hẹp khoảng cách, vào tháng 9 năm 2000, Jack đã mời ba nhà sáng lập cổng thông tin điện tử, cùng với Wang Juntao (Vương Quân Đào), chủ tịch công ty thương mại điện tử tiêu dùng 8848, tới một hội thảo kinh doanh được bài trí theo chủ đề võ hiệp mang tên “Tây Hồ Luận Kiếm”[1] mà ông là chủ nhà ở Hàng Châu. Tôi chủ tọa một cuộc thảo luận bàn tròn ở sự kiện này, một sự kiện được tổ chức để quảng bá cho thành phố với vai trò “Thiên đường Silicon.” Jack tuyên bố rằng Alibaba sẽ chuyển tổng hành dinh Trung Quốc của họ từ Thượng Hải trở lại Hàng Châu. Điều này được triển khai rõ ràng là để làm vừa lòng vị tỉnh trưởng Chiết Giang và thị trưởng Hàng Châu, những người nằm trong số yếu nhân địa phương có mặt hôm đó. Nhưng tôi nhanh chóng hiểu rằng sự kiện này, đặc biệt là sự tham gia của bốn nhân vật hàng đầu trong ngành Internet lúc bấy giờ, được tổ chức để chứng tỏ rằng Alibaba vẫn tiếp tục thích hợp với lĩnh vực Internet ở Trung Quốc. Mặc dù công ty vẫn chưa IPO, Jack muốn tiếp tục là trung tâm của sự chú ý. Jack đã làm được điều đó với một ý tưởng tài tình: mời vị khách VIP Kim Dung, tác giả người Hong Kong đã là nguồn cảm hứng cho Jack từ thời thơ ấu. Ông biết Kim Dung sẽ là một sự thu hút lớn với cả những nhà sáng lập Internet khác.

Continue reading

Tại sao trang thương mại điện tử của Alibaba có tên là Taobao

ebook-ti-phu-khung-jack-ma-va-de-che-alibaba-full-prc-pdf-epub-azw3Nhã Nam Kinh Tế đang biên tập một cuốn sách tên là Team Genius. Cuốn sách này khá dày, nhưng chỉ nói về một vấn đề: làm sao xây dựng được các nhóm làm việc (team) có hiệu suất cao, thậm chí đạt được ngưỡng xuất sắc.

Tại sao lại cần cả một cuốn sách chỉ để nói về việc xây dựng nhóm làm việc (team building). Đó là bởi tất tần tật các công ty trên thế giới đều phải dựa vào team. Các công ty nhỏ thì chỉ có một vài team nhỏ, thậm chí chỉ có một team chừng 7 người. Các công ty lớn như Apple cũng cần xây dựng các team đặc nhiệm để phát triển sản phẩm mới (ví dụ team phát triển sản phẩm iPhone). Các công ty khởi nghiệp (start-up) lại càng cần xây dựng từ các team nhỏ tối ưu hóa, để lớn dần lên qua các vòng gọi vốn. Cuốn sách đi chi tiết đến tận quy mô team phù hợp với từng vòng gọi vốn. Ví dụ series A thì cần bao nhiêu người, series B, C thì cần bao nhiêu team, mỗi team bao nhiêu người, và tại sao. Và đến quy mô nào thì nên IPO.

Trong lúc đợi cuốn sách Team Genius được xuất bản, các bạn có thể tham khảo vai trò của team trong một công ty lớn: công ty Alibaba. Trong cuốn sách “Tỷ phú khùng Jack Ma và đế chế Alibaba” có nhiều mẩu chuyện liên quan đến việc này:

Taobao là trang bán lẻ trực tuyến của Alibaba tức là của tỷ phú Jack Ma (Mã Vân).

Continue reading

Thế giới khác đi nhờ có bạn – Tự truyện Lý Khai Phục

the-gioi-di-nho-co-ban-01.u5102.d20170405.t173626.208442Thế giới khác đi nhờ có bạn, tác giả Phạm Hải Đào, dịch giả Phan Thu Vân. 

Lý Khai Phục là một nhà khoa học máy tính người Mỹ gốc Hoa, tiên phong trong lĩnh vực nhận dạng tiếng nói. Lý Khai Phục có may mắn được làm việc trong những tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới: Apple, Microsoft, Google; có điều kiện tiếp xúc sâu với các lãnh đạo công nghệ hàng đầu thế giới: Bill Gates và Steve Ballmer của Microsoft, Larry Page và Sergey Brin của Google, … và cả Steve Jobs của Apple nữa.

Trong đoạn trích dưới đây Lý Khai Phục kể lại lần ông được mời đến Google để phỏng vấn tuyển dụng.

*

**

Giám đốc Eric Schmidt lúc đó đã lặng lẽ bước vào phòng. Tóc ông bạc trắng, nụ cười thắp sáng gương mặt, chào tôi một cách rất thân thiện. Sau vòng phỏng vấn thứ nhất, ông rất tự nhiên, thoải mái trò chuyện phiếm với tôi: “Khai Phục, hôm nay mời anh đến thực ra không tính là phỏng vấn. Nhiệm vụ chủ yếu của tôi là nắm được những điều anh còn lo lắng, đồng thời cũng muốn biết anh nghĩ thế nào về việc các công ty đa quốc gia luôn thất bại ở Trung Quốc. Anh muốn tôi làm gì?”

“Eric, anh biết đấy, tất cả các công ty mạng tới Trung Quốc đều chung một số phận là thua đau, hoạt động vận hành đều thất bại. Tôi muốn biết, Google liệu có vấp phải thất bại giống như các công ty mạng khác hay không?” Tôi nói ra một trong những điều lo lắng trong lòng.

Eric Schmidt gật đầu, nói: “Chúng tôi hy vọng người dùng Trung Quốc có thể tìm kiếm được thông tin trên toàn thế giới thông qua Google, đồng thời nhận thức được đây là một thương hiệu tốt. Chúng tôi có kế hoạch dài hạn ở Trung Quốc, nên sẽ không dùng tầm nhìn nhìn ngắn hạn để bức bách anh.” Ông thấy tôi yên lặng lắng nghe thì nói tiếp: “Hạn chế của Google không phải là lượng người dùng không tăng lên, mà là không có đội ngũ người Trung Quốc làm ra giao diện và công nghệ mà người Trung Quốc cần. Tôi tin anh có thể tuyển được những nhân tài xuất sắc nhất người Trung Quốc, làm ra sản phẩm mà người Trung Quốc cần nhất. Theo anh Google phải hoạt động như thế nào ở Trung Quốc thì mới có thể thành công?”

Continue reading

Mùa thu vàng những câu đố Mát-xcơ-va – Nguyễn Quốc Khánh

nhung_bai_toan_do_Matxcova01“Những câu đố Mát-xcơ-va” gồm 359 bài toán được tuyển chọn kỹ lưỡng công phu, với những hình minh họa trực quan sinh động, cùng lối kể chuyện lôi cuốn và đầy thú vị của tác giả. (Tác giả: Boris Kordemsky, dịch giả: Vi Bích).

Thuở nhỏ, trong nhà tôi có một tủ sách gia đình rất xinh. Đó là tủ sách mà bố tôi tự tay đóng tặng mẹ tôi, trong đó xếp đủ thứ sách của cả hai người. Tôi đã lớn lên với những tác phẩm Nga thật đẹp đẽ, giàu triết lý nhưng vẫn khoáng đạt và đặc biệt là đầy nhân hậu.

Giữa những Truyện núi đồi và thảo nguyên, giữa những Bông hồng vàng và bình minh mưa, giữa những Anh béo và anh gầy, giữa những Đêm trước cha và con, tôi đã lớn lên một cách đầy hạnh phúc.

Thời ấy hình như ai cũng yêu thích việc học toán. Và có vẻ ngày nay cũng vậy, không đứa trẻ nào lại không bắt đầu cuộc hành trình vạn dặm của mình với toán học bằng những bài toán đố, với hàng giờ đồng hồ loay hoay với những que tính, kéo và giấy, những viên bi, với thước thẳng và ê kê, thậm chí với cả những dụng cụ cơ học quái đản để vẽ ra những hình thù đẹp đẽ lạ lùng.

Tôi không thể nhớ chính xác mình đã biết câu đố logic với ba vị thần từ bao giờ, rằng Thần nói thật luôn nói thật, Thần nói dối luôn nói dối, và Thần hay đùa lúc nói thật lúc nói dối.  Đứa trẻ con nào thời đó lại không biết tới những câu đố ấy. Vậy nên, đọc Những bài toán đố Mátxcơva của Kordemsky, tôi tìm lại được sự rung động không thể cưỡng lại được của các câu đố vui như vậy. Continue reading