Nước Mỹ nhìn từ bên trong – Donald Trump

DSC05137Trích từ Nước Mỹ nhìn từ bên trong của tổng thống Donald Trump, chương nói về giáo dục. Bản dịch của Đỗ Trí Vương.

GIÁO DỤC: SỰ THẤT BẠI VÀ XUỐNG CẤP

Cha tôi không tốt nghiệp đại học. Ông mải làm việc và xây dựng doanh nghiệp của mình, song ông vẫn hiểu và trân trọng giá trị của việc học. Ông dành lòng tôn trọng lớn cho những ai có bằng đại học, cho dù ông đã xây dựng một doanh nghiệp bất động sản lớn và gặt hái gấp nhiều lần phần lớn bọn họ. Với sự hỗ trợ tài chính của cha tôi, chú ruột John của tôi đã lấy bằng thạc sĩ ngành vật lý từ ĐH Columbia và bằng Tiến sĩ từ Học viện công nghệ Massachusetts (MIT), một trong những viện đại học lừng lẫy nhất nước Mỹ. John trở thành một giảng viên nổi bật tại MIT và đã phát minh ra một trong những máy chiếu tia X đầu tiên, được dùng để cứu sống bệnh nhân ung thư. Trong suốt Thế chiến II, ông đóng một vai trò quan trọng trong việc phát triển công nghệ ra đa. Tổng thống Truman đã trao tặng ông Giấy khen của Tổng thống, và ông là một trong những người nhận Huy chương khoa học quốc gia.

Từ cha và chú, tôi học được giá trị của lao động và giá trị của một nền giáo dục tốt. Từ kinh nghiệm của chính mình, tôi biết kết quả của việc kết hợp chúng lại với nhau. Tôi theo học Trường tài chính Wharton tại ĐH Pennsylvania, mà theo ý kiến tôi, là trường dạy kinh doanh tốt nhất nước Mỹ và có thể xem như ngôi trường có đầu vào khó nhất.

Tôi biết một điều mà ngay cả những chính trị gia chuyên nghiệp cũng tán thành – giáo dục là tốt. Đây là tuyên bố một chính trị gia dễ dàng nhận được ủng hộ nhất. Song câu hỏi là, làm sao chúng ta đảm bảo nền giáo dục tốt nhất luôn sẵn có cho hầu hết trẻ em Mỹ?

Vì thực tế hiện nay không phải như vậy.

Như nhiều lĩnh vực khác mà những người được-gọi-là lãnh đạo của chúng ta đã phá tanh bành, hệ thống giáo dục Mỹ đang suy yếu. Chúng ta xếp hạng 26 thế giới – hạng 26! Thật đáng hổ thẹn. Chúng ta chi nhiều tiền hơn cho giáo dục, theo đầu người, hơn bất cứ quốc gia nào khác, nhưng 25 nước phát triển khác lại cung cấp được nền giáo dục tốt hơn cho con em họ so với nền giáo dục chúng ta dành cho con em mình. Điều này đơn giản là không thể chấp nhận được.

Một phần vấn đề nằm ở các chính trị gia! Họ bất lực trong việc điều hành một hệ thống giáo dục quốc gia theo cách làm từ-trên-xuống và một-cỡ-vừa-cho-tất-cả. Các bang và quận địa phương của chúng ta đang tự quyết ổn thỏa việc dạy dỗ con em chúng ta theo cách tốt nhất. Đến nay, Bộ Giáo dục liên bang đã độc quyền định đoạt chính sách giáo dục quá lâu, và điều đó cần chấm dứt. Tiêu chuẩn Common Core không hiệu quả.

Rất nhiều người tin rằng Bộ Giáo dục cần phải giải tán. Hãy loại bỏ nó. Nếu chúng ta không giải tán được nó một cách toàn diện, chúng ta cũng cần phải hạn chế quyền lực và tầm ảnh hưởng của nó. Giáo dục cần phải được quản lý theo địa phương. Common Core, No Child Left Behind[[1]], và Race to the Top[[2]] đều là những chương trình tước đoạt quyền quyết định khỏi tay các bậc phụ huynh và những ban giám hiệu trường học địa phương. Những chương trình này cho phép phe cải cách trong Bộ Giáo dục làm công việc tuyên truyền chứ không phải giáo dục con em chúng ta. Điều họ đang làm không phù hợp với mô hình quản lý nhà nước của Mỹ.

Tôi hoàn toàn chống lại cả những chương trình này lẫn Bộ Giáo dục. Đó là một thảm họa. Chúng ta không thể tiếp tục làm hỏng con em mình – tương lai của đất nước chúng ta.

Tôi từng học trong một ngôi trường quân sự, Học viện quân sự New York. Đây là một nơi rất khắc nghiệt. Chỗ nào cũng có những cựu hạ sĩ quan huấn luyện; những người này thích la mắng, và trên tất cả, họ say mê chiến đấu. Giảng viên của chúng tôi đòi hỏi mọi thứ từ học thuật cho đến vệ sinh cá nhân. Tôi học lịch sử Mỹ và tôi biết cách gấp quần áo sao cho gọn để xếp thành chồng. Đây có thể không phải một kỹ năng được áp dụng nhiều trong cuộc đời tôi, nhưng nó là một phần của việc dạy cho chúng tôi về tính kỷ luật, sự tập trung và tự xoay sở.

Quy tắc chính khá đơn giản: Làm cho đúng hoặc làm lại. Một trong những bạn học của tôi gần đây trả lời báo chí như sau: “Ngôi trường này dạy bạn cách làm lãnh đạo. Họ dạy bạn kiểu ‘anh thể hiện như một kẻ thua cuộc cay cú, và tôi sẽ biến anh thành một gã thua cuộc thực sự… Trung thực và thẳng thắn chính là luật lệ. Chúng tôi được khắc sâu trong đầu rằng không được nói dối, gian lận, ăn cắp hay tha thứ cho kẻ nào phạm những lỗi đó.”

Đây có thể là lý do tôi chưa bao giờ trở thành một chính trị gia (cho đến bây giờ)!

Hệ thống giáo dục của nước ta vốn dĩ chưa bao giờ chỉ giới hạn ở các kỹ năng đọc, viết, làm toán hay lịch sử và các môn khoa học. Mà nó được thiết kế để đào tạo ra những người trẻ toàn diện đủ khả năng thành công trong thế giới này. Ngoài học vấn, trẻ con tốt nghiệp lẽ ra phải được trang bị những giá trị xã hội cơ bản, kỷ luật cá nhân và kỹ năng sống. Học một chút lẽ thường cũng không thiệt hại gì. Những ngôi trường của chúng ta không còn dạy những điều đó nữa. Thay vào đó, chúng ta quan tâm hơn đến việc trẻ con có lòng tự tôn và cảm thấy hài lòng về bản thân chúng hơn là chúng ta chuẩn bị cho chúng trước cuộc sống thật. Đám đông ưa uyển ngữ chính trị đã chiếm đoạt những ngôi trường của chúng ta, và kết quả là chúng ta đang thất bại trong việc giáo dục con cái mình. Và con cái chúng ta sẽ làm nước Mỹ thất bại nếu chúng ta không thay đổi điều gì đó. Những nhà giáo dục lo lắng rằng trẻ con sẽ cảm thấy tệ nếu chúng làm không tốt một bài thi. Bạn biết điều gì làm một đứa trẻ cảm thấy vui không?

Chiến thắng.

Thành công.

Chúng ta đã hạ chất lượng của chương trình giảng dạy xuống đến sàn; trong nhiều ngôi trường, chúng ta đã triệt tiêu hoàn toàn hệ thống thang điểm còn bằng cấp về cơ bản đã bị hạ giá trị xuống thành những chứng chỉ xác nhận tham dự các khóa đào tạo.

Những ngôi trường của chúng ta, những giáo viên của chúng ta, và con cái chúng ta có khả năng làm hơn thế. Hơn thế rất nhiều.

Vấn đề là chúng ta đang chọn một lối ra dễ dàng. Thay vì đặt ra những tiêu chuẩn cao và đòi hỏi nhiều hơn, chúng ta lại hạ chuẩn xuống. Chúng ta phải cứng rắn hơn. Hãy quên những câu chuyện về lòng tự tôn đi; chúng ta cần phải bắt đầu thử thách con cái mình. Chúng ta cần phải để chúng thất bại khi chúng không chăm chỉ.

Bất cứ ai thành công trong ngành kinh doanh đều đã sống sót qua rất nhiều thất bại, nhưng họ đủ rắn rỏi để đứng dậy và tiếp tục nỗ lực. Trẻ con cần học rằng thành công đòi hỏi tính kiên nhẫn. Lòng tự tôn nên đến từ việc vượt qua thách thức và sống sót qua những chông gai của nỗ lực trở nên tốt hơn.

Thế mà ngày hôm nay, vài giáo viên và ban giám hiệu nhà trường lại e dè nhiều hơn việc làm tổn thương học sinh của họ hay các than phiền từ phụ huynh rằng họ đang quá cứng rắn. Thay vì trở nên cạnh tranh hơn, chúng ta thật ra đang tiêu diệt sức cạnh tranh. Điều này thật khó tin và sai trái.

Cạnh tranh giúp bạn mạnh mẽ hơn, nó buộc bạn phải làm việc chăm chỉ hơn, làm nhiều hơn. Những doanh nghiệp nào không thể cạnh tranh cvới các công ty khác thì hãy dẹp tiệm, bất chấp họ tử tế đến đâu hay họ tự hào về bản thân đến thế nào. Những doanh nghiệp nhỏ cũng phải chịu cùng thử thách tương tự. Giới chủ phải làm việc chăm chỉ và cạnh tranh cho sự sinh tồn của họ, hoặc tiêu tùng.

Cạnh tranh là lý do tại sao tôi rất ủng hộ mô hình trường tự chọn. Hãy để cho các trường học cạnh tranh để lấy học sinh. Tôi đảm bảo rằng nếu bạn buộc các ngôi trường phải trở nên tốt hơn hoặc phải đóng cửa vì phụ huynh không muốn gửi con họ đến đó học, thì các trường học sẽ trở nên tốt hơn. Những ngôi trường không đủ tốt để thu hút học sinh sẽ đóng cửa, và đó là điều tốt.

Suốt hai thập niên, tôi đã thúc giục các chính trị gia mở cửa các ngôi trường và để phụ huynh quyết định xem trường nào là tốt nhất cho con cái họ. Các nhà giáo dục chuyên nghiệp sẽ tìm kiếm những giải pháp tương tự như trường tự chọn, trường công nhưng được tự chủ, voucher trả học phí, trường chuyên, và học bổng cơ hội.

Bạn muốn gọi chúng là gì cũng được vì tất cả đều hướng đến một điều giống nhau: Nuôi dưỡng sức cạnh tranh.

Những người đang chống lại việc mang đến cho phụ huynh quyền lựa chọn nói rằng làm thế sẽ tiêu diệt các trường công tốt. Những ngôi trường công tự chủ hoặc trường chuyên sẽ rút hết những học sinh giỏi nhất khỏi hệ thống đó, hoặc làm tổn thương nhuệ khí của những học sinh còn lại.

Bỗng nhiên, sự xuất sắc nổi trội xuất hiện từ cạnh tranh lại đang bị chỉ trích.

Hãy nhìn vào những số liệu thực tế. Tuy số trường công tự chủ đã tăng trưởng đáng kể, chúng vẫn chiếm một tỉ lệ nhỏ so với số những trường công của chúng ta. Song dường như chúng đang tạo ra một sự khác biệt, đặc biệt trong các khu vực thành thị. Trung tâm nghiên cứu đầu ra giáo dục của Đại học Standord đã nhìn vào ảnh hưởng mà những ngôi trường công tự chủ đã thực hiện trong 41 khu vực thành thị. Họ báo cáo rằng học sinh trường công tự chủ, so với học sinh trường công, học trước tới 40 ngày đối với môn toán, và trước 28 ngày trong môn đọc. Điều này rất quan trọng, dù bạn nhìn theo cách nào.

Hãy nhìn xem, tôi biết những người thuộc cả hai nhóm ủng hộ và chống đối quyền chọn trường có thể đưa ra số liệu và tranh cãi không dứt để cho thấy trường công tự chủ hoặc rất thành công, hoặc không tạo ra khác biệt nào cả. Đây là cuộc tranh luận hợp lý. Song bất cứ ai không phải một chính trị gia đang chạy đua chức vị và tìm kiếm sự ủng hộ từ các công đoàn giáo viên đều cần phải nhận ra rằng quy mô lớp nhỏ hơn, bài giảng được đặc thù hóa hơn, và kỷ luật nghiêm khắc hơn đều sẽ tạo ra sự khác biệt tích cực rất lớn. Việc buộc giáo viên chịu trách nhiệm là rất quan trọng, nhưng chúng ta nên ngừng đánh giá năng lực của họ bằng những bài kiểm tra tiêu chuẩn ngu ngốc. Chúng ta nên ghi nhận những câu chuyện thành công và sử dụng chúng như một mô hình cải thiện người khác.

Với trẻ em lớn lên trong những cộng đồng giàu có, nơi thuế bất động sản cao đã cho phép người ta xây những ngôi trường tốt, thuê mướn giáo viên giỏi và cung cấp mọi nguồn lực họ cần, thì tôi lại không quá lo lắng. Những ngôi trường đó đang rất ổn.

Tuy nhiên, trong nhiều khu vực thành thị, trường học phải vật lộn để nhận từng đồng đô-la thuế và buộc phải để giáo viên và học sinh tự mang theo vật dụng cơ bản như bút chì và giấy. Đây là bi kịch quốc gia.

Vấn đề với những ngôi trường công là việc ở nhiều nơi người ta chẳng có cách nào để tiến hành một phép đo lường trung thực cách họ đang làm việc. Nếu một ngôi trường bcông tự chủ mà không làm được việc, nó sẽ đóng cửa. Đây là loại trách nhiệm chúng ta cần trong khắp hệ thống giáo dục của mình.

Một vật cản khổng lồ là sức mạnh của những công đoàn giáo viên. Các công đoàn này không muốn quyền chọn trường vì điều này đồng nghĩa với khả năng suy giảm những công việc được công đoàn bảo vệ. Chẳng hạn, tại New York, các công đoàn đã hùng mạnh trong một thời gian quá lâu đến nỗi, cách đây hơn bốn thập niên, Woody Allen đã đưa một cảnh vào bộ phim Sleeper của ông, trong đó một người đàn ông thức dậy ở tương lai và được nghe kể rằng thế giới như anh biết đã bị hủy diệt khi giám đốc của công đoàn giáo viên hùng mạnh “sở hữu được một đầu đạn hạt nhân.” Nhờ vào những bản hợp đồng mạnh mẽ được đàm phán bởi công đoàn giáo viên New York, việc kỷ luật một giáo viên – chứ chưa nói tới sa thải – đã trở nên gần như bất khả thi.

Khi có một lời than phiền chính đáng chống lại một giáo viên trong hệ thống New York, thì thay vì có một buổi chất vấn nhanh chóng để xác định tính xác thực của lời than phiền, các giáo viên liền được bố trí đến một khu vực được biết đến như “phòng cao su” trong lúc họ chờ tham gia buổi chất vấn của mình.

Và họ chờ. Họ ngồi trong một phòng học trống hay một cái buồng cải tạo lại và chẳng làm gì cả song họ vẫn được trả toàn bộ lương. Một số giáo viên chờ đến vài năm. Thảo nào họ gọi đó là “phòng cao su”, khái niệm này thật điên rồ. Nhưng đây là kết quả của những bản hợp đồng mà giới công đoàn hùng mạnh đã áp đặt lên New York và những thành phố khác. Khi các công đoàn giáo viên chiến đấu chống lại quyền chọn trường, các công đoàn này nói rằng sản phẩm của họ không đủ tốt để cạnh tranh trong một thị trường tự do. Có lẽ họ đúng. Thế còn những giáo viên giỏi thì sao? Họ cũng có thể bị mắc kẹt và phụ thuộc vào lòng từ bi của công đoàn.

Những công đoàn này đang tận hưởng thế độc quyền êm ái, tội gì họ không bảo vệ “quân” của mình? Nhân tiện, giáo viên không phải đối tượng duy nhất có những công đoàn lắm vấn đề. Ở thành phố New York, đúng vào giờ học sinh vào lớp buổi sáng những người lao công mới có mặt. Điều này đồng nghĩa với nồi đun nước có thể chưa được nhóm lửa, hoặc cửa chưa được mở khóa, nên học sinh phải chờ bên ngoài.

Nói thẳng ra, tôi không phải người hâm mộ những công đoàn giáo viên, nhưng tôi có lòng ngưỡng mộ và kính trọng sâu sắc dành cho giáo viên. Hầu hết chúng ta có thể kể tên một hoặc hai người thầy có ảnh hưởng sâu sắc trong cuộc đời mình. Nhưng chúng ta đã biến việc dạy học thành một nghề khắc nghiệt. Giáo viên giỏi thích dạy học. Họ tôn trọng và vinh danh nghề nghiệp của mình. Tuy nhiên, ở rất nhiều nơi, chúng ta đã tước đoạt quyền của giáo viên cho phép kỷ luật học sinh phá rối, và biến giáo viên thành người giữ trẻ kiêm nhà sư phạm.

Và rất nhiều giáo viên giỏi không được trả công xứng đáng. Xã hội chúng ta đã có một lựa chọn thú vị. Chúng ta giao phó con cái mình cho giáo viên gần như cả ngày ở trường học, nơi họ sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến sự trưởng thành của các học sinh. Song chúng ta lại không trả công đủ xứng đáng để thu hút người giỏi tham gia nghề dạy học.

Thật không may, giáo viên không được trảlương theo công trạng. Tiêu chuẩn thăng tiến chủ yếu dựa trên số năm phục vụ – yếu tố thâm niên. Những giáo viên truyền cảm hứng và thật sự tốt bị kiệt sức trong môi trường làm việc nhọc nhằn tại hầu hết các trường. Những giáo viên tồi hay trụ lại vì họ chẳng còn nơi nào khác để đi. Thế là, những kẻ kém năng lực lại nhận được lương cao hơn.

Đây chính xác là sự trái ngược với điều chúng ta lẽ ra nên làm.

Một cách khiến cho nghề giáo trở nên hấp dẫn hơn là thi hành lại một vài kỷ cương trong trường học. Rất nhiều ngôi trường của chúng ta không an toàn. Việc đặt máy dò kim loại tại cửa có thể ngăn không cho trẻ em mang theo vũ khí, song vẫn không ngăn được chúng gây rắc rối. Chúng ta cần phải cứng rắn hơn với những học sinh hay phá rối. Chúng ta cần chấm dứt việc thương xót chúng. Chúng đang cướp mất thời giờ học hành từ những đứa trẻ khác.

Tôi không nói chúng ta cần quay lại thời kỳ giáo viên được đánh học sinh, nhưng chúng ta cần khôi phục lại quy định về hành vi trong lớp học và thuê những sĩ quan an ninh được huấn luyện để giúp thi hành những quy định này. Phụ huynh hoặc người giám hộ cũng phải tham gia vào quy trình này.

Phần lớn vấn đề kỷ luật trong số học sinh bắt đầu từ nhà. Mọi phụ huynh cần hỏi chính họ: Tôi đang làm gương gì cho con?

Cùng lúc đó, không gì quan trọng đối với tương lai đất nước này hơn những trường đại học và cao đẳng của chúng ta. Chúng ta có hệ thống giáo dục đại học tốt nhất thế giới. Có lý do khiến người trẻ từ khắp nơi trên thế giới đổ về đây để theo học trong trường đại học của chúng ta.

Vấn đề nằm ở chỗ chi phí cho giáo dục đại học tăng không phanh, khiến cho đến thời điểm hiện tại, giáo dục đại học đang nằm ngoài tầm với của nhiều sinh viên tiềm năng đang không đủ khả năng chi trả, hoặc phải vay những khoản nợ khổng lồ nhằm đóng học phí. Thay vì giúp cho người trẻ của chúng ta được tiếp cận dễ dàng hơn với nền giáo học họ cần, chúng ta lại đang khiến việc đó trở nên khó khăn hơn, và vì thế giáo dục chỉ còn dành cho những gia đình giàu có hơn.

Cha tôi đã thành công mà không cần bằng đại học, nhưng ngày nay điều đó sẽ khó khăn hơn nhiều. Theo Cục thống kê, người có bằng cử nhân kiếm được trung bình 51.000 đô-la/năm. Con số này nhiều hơn những người chỉ có bằng trung học 23.000 đô-la/năm, và nhiều hơn gấp ba lần những ai bỏ ngang trung học.

Khi tôi diễn thuyết tại một trường đại học, sinh viên thường vây lấy tôi và hỏi tôi hai câu hỏi: Đầu tiên, tôi có thể cho họ, hoặc giúp họ kiếm được việc làm không? Và thứ hai, chúng ta có thể làm được gì cho những khoản vay của họ? Họ thậm chí còn chưa tốt nghiệp, họ vẫn chưa bắt đầu đi làm, vậy mà họ đã phải cầm cố tương lai của mình rồi.

Ngày nay một tấm bằng cử nhân bốn năm đắt đỏ tới mức có thể tạo ra khoản nợ sáu-con-số.

Việc kiếm một tấm bằng cao học hay theo học ngành y có thể khiến một người trẻ mắc nợ từ hơn 100 nghìn đến 200 nghìn đô-la.

Nếu sinh viên không thể có học bổng hoặc hỗ trợ vay, cha mẹ họ phải tham gia, bất chấp rủi ro gây ra cho quỹ nghỉ hưu của chính họ. Họ có thể phải vay tiền, thường bằng cách thực hiện việc thế chấp lần hai, nếu căn nhà của họ còn đủ giá trị.

Chúng ta không thể xóa bỏ những khoản vay này, nhưng chúng ta cần những bước đi để giúp đỡ họ.

Vấn đề lớn nằm ở chính quyền liên bang. Không có lý do gì để chính quyền liên bang hưởng lợi từ các khoản vay của sinh viên. Điều này chỉ khiến cho một vấn đề đã khó khăn càng thêm trầm trọng. Chương trình cho vay sinh viên liên bang có lãi 41,3 tỉ đô-la vào năm 2013.

Những khoản vay sinh viên này có lẽ là một trong những điều duy nhất mà chính quyền không nên kiếm chác, vậy mà họ vẫn làm.

Và bạn nghĩ điều này có liên quan gì đến lý do các trường học vẫn tiếp tục tăng học phí mỗi năm? Những khoản vay đó cần được xem như khoản đầu tư vào tương lai nước Mỹ.

Cuối cùng, chúng ta không có lựa chọn nào cả. Chúng ta phải thay đổi cách chúng ta giáo dục con em mình. Chúng ta nên trả lại việc kiểm soát và trách nhiệm cơ bản đối với trường học cho các bang và cộng đồng địa phương. Họ cần được quyền đề ra những tiêu chuẩn cho giáo viên và sinh viên, để dựa vào đó trao thưởng cho chất lượng và sự xuất sắc mang tính cạnh tranh. Các cộng đồng của chúng ta phải đưa giáo dục lên ưu tiên, với sự linh hoạt trong việc đánh thuế bất động sản và những khoản hỗ trợ tài chính có liên quan khác. Và quan trọng nhất, phụ huynh cần phải truyền tinh thần kỷ luật, tập trung và đam mê học hỏi vào con em họ vì nhà trường không thể làm điều đó một mình.

Chúng ta đang sống trong một thế giới rất cạnh tranh. Nếu chúng ta nghiên cứu cách những nước châu Á chiếm kiểm soát trong rất nhiều ngành công nghệ của thế giới, thì tương lai đã được báo trước.

Tương lai của đất nước chúng ta đang ngồi học trong những giảng đường của chúng ta ngay lúc này.

Làm cho nền giáo dục của chúng ta hoạt động hiệu quả là một bước quan trọng hướng đến mục tiêu đưa nước Mỹ hùng mạnh trở lại.

[1] No Child Left Behind (Không bỏ rơi trẻ em nào) là một đạo luật liên bang Mỹ quy định một số lượng các chương trình nhằm mục đích cải thiện giáo dục của Mỹ ở các bậc tiểu học, trung học, và trung học phổ thông.

[2] Race to the Top (Chạy đua lên hàng đầu) là một sáng kiến trị giá 4,35 tỉ đô-la của Bộ giáo dục Mỹ để khích lệ những ý tưởng cải cách và cách tân giáo dục cấp bang và quận đối với nền học vấn K-12 (từ mẫu giáo lên lớp 12).

Advertisements

Published by

npv

Một con sông sắp cạn dòng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s