Thế giới khác đi nhờ có bạn – Tự truyện Lý Khai Phục

the-gioi-di-nho-co-ban-01.u5102.d20170405.t173626.208442Thế giới khác đi nhờ có bạn, tác giả Phạm Hải Đào, dịch giả Phan Thu Vân. 

Lý Khai Phục là một nhà khoa học máy tính người Mỹ gốc Hoa, tiên phong trong lĩnh vực nhận dạng tiếng nói. Lý Khai Phục có may mắn được làm việc trong những tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới: Apple, Microsoft, Google; có điều kiện tiếp xúc sâu với các lãnh đạo công nghệ hàng đầu thế giới: Bill Gates và Steve Ballmer của Microsoft, Larry Page và Sergey Brin của Google, … và cả Steve Jobs của Apple nữa.

Trong đoạn trích dưới đây Lý Khai Phục kể lại lần ông được mời đến Google để phỏng vấn tuyển dụng.

*

**

Giám đốc Eric Schmidt lúc đó đã lặng lẽ bước vào phòng. Tóc ông bạc trắng, nụ cười thắp sáng gương mặt, chào tôi một cách rất thân thiện. Sau vòng phỏng vấn thứ nhất, ông rất tự nhiên, thoải mái trò chuyện phiếm với tôi: “Khai Phục, hôm nay mời anh đến thực ra không tính là phỏng vấn. Nhiệm vụ chủ yếu của tôi là nắm được những điều anh còn lo lắng, đồng thời cũng muốn biết anh nghĩ thế nào về việc các công ty đa quốc gia luôn thất bại ở Trung Quốc. Anh muốn tôi làm gì?”

“Eric, anh biết đấy, tất cả các công ty mạng tới Trung Quốc đều chung một số phận là thua đau, hoạt động vận hành đều thất bại. Tôi muốn biết, Google liệu có vấp phải thất bại giống như các công ty mạng khác hay không?” Tôi nói ra một trong những điều lo lắng trong lòng.

Eric Schmidt gật đầu, nói: “Chúng tôi hy vọng người dùng Trung Quốc có thể tìm kiếm được thông tin trên toàn thế giới thông qua Google, đồng thời nhận thức được đây là một thương hiệu tốt. Chúng tôi có kế hoạch dài hạn ở Trung Quốc, nên sẽ không dùng tầm nhìn nhìn ngắn hạn để bức bách anh.” Ông thấy tôi yên lặng lắng nghe thì nói tiếp: “Hạn chế của Google không phải là lượng người dùng không tăng lên, mà là không có đội ngũ người Trung Quốc làm ra giao diện và công nghệ mà người Trung Quốc cần. Tôi tin anh có thể tuyển được những nhân tài xuất sắc nhất người Trung Quốc, làm ra sản phẩm mà người Trung Quốc cần nhất. Theo anh Google phải hoạt động như thế nào ở Trung Quốc thì mới có thể thành công?”

“Điều quan trọng nhất là phải trao quyền tự quyết cho bộ phận bản địa. Ngoài ra, cần kiên nhẫn đầu tư trong thời gian dài. Tôi từng công bố bài viết Làm thế nào để thành công tại Trung Quốc. Tôi sẽ gửi email bài viết này cho anh, trong đó giải thích rõ những điều kiện theo tôi là tiên quyết trong việc phát triển tại Trung Quốc của các công ty xuyên quốc gia. Tôi hy vọng anh có thể đọc kỹ bài viết. Nếu anh có thể thật sự hiểu những khó khăn và đặc thù của việc thành công tại Trung Quốc, anh sẽ vui vẻ chấp nhận thử thách này.”

“Được, tôi sẽ suy nghĩ. Tôi cũng sẽ đọc kỹ bài viết của anh.” Eric Schmidt mỉm cười thân thiện.

Sau khi lần lượt gặp vài vị phó giám đốc, tôi thấy người sáng lập Google, “tiểu tử thần kỳ” Larry Page, cưỡi xe đạp đến địa điểm phỏng vấn. Cậu ta ăn mặc rất thoải mái, giống như một sinh viên đại học vừa tập thể thao về, dựng xe một bên rồi đi tới. Nhìn một vòng thấy Sergey Brin chưa tới, cậu càu nhàu: “Tôi biết ngay Sergey không đến đúng giờ mà. Tên này lúc nào cũng trễ hẹn.” Trong lòng tôi thấy khá mắc cười, cũng cảm thấy cậu ta thật dễ thương, cuối cùng cũng cảm nhận được phần nào phong cách của Google. Người sáng lập ra công ty này quá trẻ, lại có chút “lập dị”.

Larry đưa tay ra sau vuốt tóc, sau đó ngồi xuống, bắt đầu hỏi. Trong những vấn đề cậu ta đặt ra có: “Anh thấy chúng ta có thể tìm được những kỹ sư và quản lý nghiên cứu phát triển giỏi, giàu kinh nghiệm ở Trung Quốc không?” “Anh xem cần bao nhiêu người?” “Anh thấy sản phẩm tiếng Trung của Google thế nào? Làm sao để nâng cao chất lượng?” Đồng thời, cậu cũng nêu ra vấn đề cậu đang lo lắng, chính là nguồn lực ở Trung Quốc không đủ.

Đang nói chuyện say sưa với Larry thì Sergey mồ hôi mồ kê mướt mải chạy vào phòng. Điều mắc cười nhất là Sergey mặc đồ thể thao đến phỏng vấn. Lúc bước vào, cậu mặc chiếc áo bó sát màu tím, trán đẫm mồ hôi, tay ôm chiếc ván trượt lớn. Nhìn thì biết cậu trượt ván trượt đến đây.

“Quả nhiên là hai Peter Pan.” Tôi thầm cảm thấy thú vị, nhưng vẫn thản nhiên tiếp tục trả lời câu hỏi của Larry. Sergey cũng rất tự nhiên tham gia vào quá trình phỏng vấn.

Cuộc phỏng vấn tiếp tục diễn ra trong không khí vui vẻ thoải mái. Sergey đột nhiên hỏi tôi: “Sorry, do you mind if I stretch?” Bị hỏi đột ngột, tôi gần như chưa nghe rõ, vội hỏi lại: “Sorry, Sergey, you mean you want to smoke?” (Sergey, anh nói anh muốn hút thuốc?)

Cậu lắc đầu: “No, I asked if you mind if I stretched?” (Không, tôi hỏi là anh có phiền không nếu tôi giãn cơ trước mặt anh?)

Ồ, hóa ra cậu ta muốn giãn cơ. Đây là cuộc phỏng vấn cơ đấy! Tôi không có ý kiến gì, song trong lòng vẫn đầy kinh ngạc.

Thế là, Sergey ngồi ngay xuống đất, vừa giãn cơ vừa đặt câu hỏi, không ngừng chuyển các tư thế để giãn gân cốt. Tôi thấy vô cùng thú vị. Đây quả là lần phỏng vấn chưa từng có trong lịch sử từ khi khai thiên lập địa! Có người sáng lập như thế này, chẳng trách bao nhiêu nhân viên Google đều như được lột xác, trở nên trẻ trung hơn rất nhiều.

Giống như Peter Pan trong truyền thuyết, họ quả là những cậu bé từ chối không chịu lớn, luôn muốn giữ lại cảm giác như thời sinh viên. Họ thích vận động, ăn mặc đơn giản, chẳng khác gì sinh viên đại học. Tuy địa vị hiển hách, song họ vẫn muốn tự do tự tại để thực hiện mơ ước của mình. Ai ngờ được rằng hai chàng trai trẻ lại có thế làm nên kỳ tích như thế! Phỏng vấn kết thúc, hai người họ khoác tay nhau bước ra khỏi phòng, tôi còn nhớ rõ lời nói của họ: “People like Kai-Fu don’t grow on trees.” (“Người như Khai Phục không phải mọc ra trên cây”, tức là người rất khó tìm được.)

Tối hôm đó, Alan Eustace – khi ấy là giám đốc bộ phận nghiên cứu phát triển của Google, đưa tôi đi ăn tối tại một nhà hàng Ý. Chúng tôi vui vẻ trò chuyện về rất nhiều đề tài, đôi bên đều tránh nói tới vấn đề công nghệ của hai công ty. Thực ra, đây cũng là cảm giác của tôi trong quá trình phỏng vấn, rằng người của Google đều rất vui vẻ, thân thiện, thoải mái, nhưng họ rất kín miệng đối với công nghệ của công ty, thận trọng giữ bí mật kinh doanh của mình.

Advertisements

Published by

npv

Một con sông sắp cạn dòng

4 thoughts on “Thế giới khác đi nhờ có bạn – Tự truyện Lý Khai Phục”

  1. Xin cho tôi hỏi quyển sách này là do ông Phục kể lại cho ông Đào viết và biên tập phải không?

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s