[Trích] Lính bắn tỉa Mỹ

DSC05405“Lính bắn tỉa Mỹ” đã mắt bạn đọc Nhã Nam rồi đây, hẳn là nhiều người đã xem phim rồi, và tò mò tự hỏi, cuốn sách sẽ như thế nào nhỉ? Và đây là lời của chính tác giả về cuốn sách:

“Các sự kiện diễn ra trong cuốn sách này đều là sự thật, được thuật lại theo ký ức nguyên vẹn nhất của tôi. Bộ Quốc phòng, trong đó có cả những sĩ quan Hải quân cao cấp, đã đọc để kiểm tra tính chính xác và các tài liệu nhạy cảm. Dù đồng ý cho xuất bản, điều này không có nghĩa là họ thích thú với mọi điều đã đọc. Nhưng đây là câu chuyện của tôi chứ không phải của họ. Chúng tôi đã tái hiện cuộc đối thoại của ký ức, tức là có thể không chính xác đến từng từ, nhưng bản chất của những điều được kể là chính xác.”

Trong “Lính bắn tỉa Mỹ” bạn đọc không chỉ thấy hoạt động chống khủng bố của đặc nhiệm SEAL, mà cũng sẽ thấy biến đổi tâm lý, suy nghĩ và tình cảm của nhân vật chính: một trong những tay lính bắn tỉa xuất sắc nhất của quân đội Mỹ.

Xen giữa huấn luyện nhọc nhằn, chiến đấu ác liệt, xen giữa sự sống và cái chết là những chuyện đời của người lính, từ yêu đương đến lập gia đình rồi sinh con. Và những tình bạn keo sơn trong chiến đấu, khiến người ta ám ảnh khôn nguôi cả khi đã rời cuộc chiến…

“Chúng tôi đã chôn chân rất lâu trong phòng.

Tình hình ở Ramadi vẫn nóng bỏng và nặng nề, với nhịp độ chiến đấu khốc liệt, thậm chí còn hơn cả ở Fallujah. Chúng tôi đã chiến đấu trong mấy ngày liền, thậm chí cả tuần, với một đợt nghỉ ngắn ngủi xen kẽ giữa những trận đánh. Một số người trong chúng tôi cảm thấy kiệt sức ngay cả trước khi có những đồng đội bị dính đạn.

Chúng tôi vẫn ở trong phòng, trị liệu để giữ nước và máu ổn định trong cơ thể, chủ yếu là giữ sức khỏe.

Tôi dành rất nhiều thời gian để cầu nguyện.

Tôi không phải là kiểu người thích thể hiện quá to tát về tôn giáo. Tôi tin tưởng, nhưng không nhất thiết phải quỳ xuống và hát thánh ca ầm cả nhà thờ. Nhưng tôi tìm thấy chút khuây khỏa trong đức tin, và tôi đã thấy nó trong những ngày sau khi bạn bè của tôi bị bắn chết.

Kể từ khi tôi hoàn thành Chương trình BUD/S, tôi thường mang theo Kinh thánh. Tôi chưa đọc nhiều lắm, nhưng cuốn Kinh thánh vẫn luôn ở bên tôi. Bây giờ tôi mở nó ra và đọc một số đoạn. Tôi bỏ qua một vài đoạn, đọc chút ít, và lại bỏ qua nhiều đoạn nữa.

Khi địa ngục đang mở ra xung quanh, thật tốt khi biết rằng mình là một phần của điều gì đó lớn lao hơn.”

*

Trong “Lính Mỹ bắn tỉa”, tay súng Chris Kyle, ngoài việc chiến đấu với quân khủng bố ở Trung Đông còn có tình yêu với một cô gái Mỹ trẻ trung mà anh đã yêu bằng tình yêu của “lính”.

Đoạn trích dưới đây là tự sự của Taya, người yêu và sau này là vợ của Chris Kyle. Với những tự sự của Taya, cuốn hồi ký đã không chỉ là cuốn tự truyện “một chiều”, bạn đọc sẽ thấy cuộc sống gia đình của một tay súng Mỹ dưới nhiều cách nhìn khác nhau.

“Tôi nhớ cái buổi tối mà chúng tôi gặp nhau, hoặc chí ít cũng là một phần của cuộc gặp đó. Tôi không định sẽ đi chơi đêm ấy. Đó là một thời điểm tệ hại trong đời tôi. Hàng ngày tôi phải làm công việc mà mình không hề thích thú. Tôi mới đến thành phố này và vẫn đang tìm kiếm vài cô bạn thân thiết. Thỉnh thoảng, tôi cũng hẹn hò với mấy anh chàng nhưng rồi chẳng đi đến đâu cả. Qua mấy năm, tôi cũng có những mối quan hệ với các anh chàng cả tử tế lẫn tệ bạc, với vài mối hẹn hò khác. Tôi nhớ đúng là trước khi gặp Chris, tôi đã cầu Chúa chỉ cần mang đến cho tôi một người đàn ông tử tế. Tôi đã nghĩ, những thứ khác không quan trọng. Tôi chỉ cầu có được một người tốt bụng và tử tế mà thôi.

Một cô bạn gọi điện và nói muốn đến San Diego. Lúc đó tôi đang sống ở Long Beach, cách đó gần một trăm năm mươi cây số. Tôi không muốn đi nhưng không hiểu sao cô ấy đã thuyết phục được tôi.

Tối đó, lúc chúng tôi đang đi dạo, và đi ngang qua một quán bar có tên Maloney. Họ đang thổi bài ‘Land Down Under’ của nhóm Men at Work. Cô bạn tôi muốn vào nhưng vé vào cửa đắt chát lên được, khoảng 10 hay 15 đô la gì đó.

‘Tớ không vào đâu,’ tôi nói với cô bạn. ‘Không phải là vào quán bar nữa mà là đi nghe nhóm Men at Work biểu diễn rồi.’

‘Ôi, cậu im đi,’ cô bạn đáp lại. Cô ấy đã mua vé và chúng tôi bước vào quán bar.

Chúng tôi ở trong quán bar. Tôi đang uống rượu và cáu kỉnh. Gã đàn ông cao to ưa nhìn này bước tới và bắt chuyện với tôi. Tôi đã nói chuyện với một người bạn của anh ta, trông như một gã bựa. Tâm trạng của tôi vẫn khá chán, mặc dù anh ta có dáng vẻ đáng tin cậy. Anh ta nói anh ta tên là Chris và tôi cũng nói tên tôi.

‘Anh làm nghề gì vậy?’ Tôi hỏi.

‘Tôi lái xe bán kem.’

‘Anh chỉ nói đùa thôi,’ tôi nói với anh ta. ‘Rõ ràng anh là quân nhân.’

‘Không, không,’ anh ta bác lại. Anh ta kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện. Các SEAL hầu như không bao giờ kể cho người lạ về việc họ thực sự làm, Chris đã kể cho tôi nghe những câu chuyện nhảm nhí hay ho nhất.

Câu chuyện khá hơn cả là về tẩy lông cá heo: anh ta quả quyết rằng cá heo bị nuôi nhốt cần được tẩy lông vì vậy da chúng mới không bị phân hủy. Câu chuyện khá thuyết phục nếu bạn là một cô gái trẻ trung, ngây thơ và hơi tây tây.

May mà anh ta đã không thử một câu chuyện đặc biệt đó với tôi, tôi hy vọng là vì anh ấy đã hiểu tôi không phải người dễ tin vào chuyện đó. Anh ấy cũng thuyết phục được nhiều cô gái rằng anh chính là người trong máy rút tiền tự động, anh ngồi bên trong và nhả tiền ra khi mọi người nhét thẻ vào. Tôi không ngây thơ hay say đến mức đấy để anh thử câu chuyện đó.

Ngay khi nhìn thấy anh ta tôi đã đoán ngay anh ta ở trong quân đội. Anh ta rắn rỏi, tóc ngắn, và có giọng nói thấy ngay là ‘không phải người vùng này’.

Cuối cùng anh ta đã thừa nhận là làm việc trong quân đội.

‘Anh làm gì ở đó?’ tôi hỏi.

Anh ta kể cả đống chuyện này nọ nhưng cuối cùng thì tôi đã tìm ra sự thật:

‘Tôi vừa mới hoàn thành chương trình huấn luyện BUD/S.’

Tôi nói đại loại như, vậy là anh là một SEAL.

‘Đúng vậy.’

‘Tôi biết mọi điều về các anh rồi,’ tôi nói với anh ta. Các bạn biết đấy, em gái tôi mới ly hôn. Em rể tôi muốn trở thành một SEAL, cậu ta đã trải qua vài khóa huấn luyện gì đó, vậy nên tôi biết (hoặc nghĩ là mình biết) SEAL có nghĩa là gì.

Vậy là tôi đã nói với Chris.

‘Các anh ngạo mạn, tự cho mình là trung tâm và thích tìm kiếm vinh quang,’ tôi nói. ‘Các anh nói dối và nghĩ mình có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.’

Đúng vậy, tôi ở vào trạng thái quyến rũ nhất.

Điều hấp dẫn là cách anh ta đáp lại. Anh ta không cười tự mãn hay tỏ ra thông minh hoặc thậm chí là hành xử kiểu bị xúc phạm. Anh ta có vẻ chân thành… lúng túng…”

 

*

Trong “Lính bắn tỉa Mỹ” có đoạn kể về một người lính trẻ bị thương nặng, và anh biết là mình sẽ chết, ý nghĩ trước khi chết của anh lúc ấy hướng về người mẹ và chỉ sợ rằng mẹ sẽ biết anh chết trong đau đớn.

“Bằng cách này hay cách khác tôi xoay xở để vừa đi vừa kéo cậu ta đi. Tôi ngã ngửa về phía sau, cậu ta ngã đổ lên người tôi. Đến lúc ấy, tôi quá mệt và đứt hết cả hơi, tôi cứ nằm đó trong vài phút, trong khi các làn đạn vẫn bắn tứ tung.

Cậu lính trẻ đó chừng 18 tuổi và đang bị thương rất nặng. Tôi có thể nói rằng cậu sắp chết đến nơi rồi.

‘Làm ơn đừng mách mẹ em là em chết trong đau đớn nhé,’ cậu mấp máy môi.

Khỉ thật, cậu bé này, tôi nghĩ, thậm chí tôi còn không biết cậu là ai nữa thì làm sao tôi có thể mách mẹ cậu điều gì được.

‘Được rồi, được rồi,’ tôi nói. ‘Đừng lo. Đừng lo. Tất cả mọi người sẽ cho đó là một cái chết rất vĩ đại. Thực sự vĩ đại.’

Người lính trẻ chết ngay sau đó. Cậu thậm chí không thể sống thêm chút nữa để nghe hết lời nói dối của tôi rằng mọi việc sẽ ổn cả.”

*

Khi nghe về những anh hùng, chúng ta không khỏi có ý nghĩ đó là những người gần như “mình đồng da sắt”, có thể tránh được tất cả “hòn đạn mũi tên” mà chẳng bị sứt mẻ gì.

Nhưng thực tế thì không như thế, những “anh hùng” ấy cũng bằng xương bằng thịt, và như Chris trong “Lính bắn tỉa Mỹ” thú nhận, sự may mắn đến với anh như thể có một vị thần hộ mệnh – một cú trượt ngã bất ngờ khiến anh tránh được một đường đạn hiểm, hoặc một tích tắc ra tay sớm hơn kẻ thù đã cứu mạng anh và đồng đội, như trong đoạn trích dưới đây:

“Chúng tôi đột nhập vào một ngôi nhà có phòng khách rộng. Chúng tôi sửng sốt khi bắt gặp người dân sống ở đó.

Nhưng tôi còn ngạc nhiên hơn khi xông vào, tôi nhìn thấy một đám đàn ông đứng đó trong bộ đồ ngụy trang sa mạc, những món đồ cũ màu nâu sô cô la của Chiến dịch Bão táp Sa mạc, từ cuộc Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất. Tất cả bọn chúng đều đeo vũ khí. Chúng đều là người Caucasus, trong đó có một hoặc hai tên có mái tóc vàng, rõ ràng chúng không phải người Iraq hay người Ả rập rồi.

Cái mẹ gì thế này?

Chúng tôi nhìn nhau. Có gì đó vụt qua óc tôi, tôi bóp nhẹ cò khẩu M-16, hạ gục bọn chúng.

Chỉ cần nửa giây do dự thôi và tôi có thể là thành cái xác máu me be bét nằm trên sàn. Hóa ra bọn chúng là đám người Chechnya, bọn Hồi giáo hình như được tuyển mộ cho cuộc chiến tranh thần thánh chống lại phương Tây. (Chúng tôi đã tìm thấy hộ chiếu của bọn chúng sau khi lục soát ngôi nhà.)”

Advertisements

Published by

npv

Một con sông sắp cạn dòng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s