Những điều chưa biết về thuốc phiện

Những điều chưa biết về thuốc phiện

Bác sĩ L. Gaide và Bác sĩ L. Neuberger

Việt Anh dịch

Những điều chưa biết về thuốc phiện là tập hợp các số báo chuyên đề [tháng 4-5, 1938] của hai bác sĩ L. Gaide và L. Neuberger, in trên tập san nổi tiếng Bulletin des Amis du Vieux Hué (Những người bạn Cố đô Huế), một tạp chí khoa học xã hội có giá trị bậc nhất Đông Dương suốt ba thập niên (1914 – 1944).

Con người bắt đầu có thói quen sử dụng các loại ma túy từ bao giờ và trong các nền văn hóa nào? Có phải hễ ai vướng vào “Nàng tiên nâu” cũng đều trở nên gầy yếu, vật vờ và mất dần lý trí? Liệu có một giới hạn liều lượng hay không, để cho thói quen hút thuốc phiện không diễn tiến tai hại? Hay đâu là sự khác biệt giữa việc hút thuốc thượng hạng và hút bã? Công luận nước Pháp đương thời nhận định ra sao về mối “hiểm họa da vàng” này. Hầu hết những thắc mắc như thế sẽ được trả lời thỏa đáng trong Những điều chưa biết về thuốc phiện.

“Bạn đọc xin hãy tin tưởng rằng tôi không hề có ý định ca ngợi hay bào chữa cho loại ma túy này. Đã qua cái thời mà người ta còn nói về người nghiện thuốc phiện như những con người tinh tế, những tài tử biết cách tận hưởng những khoái lạc hiếm có trên đời, luôn tìm kiếm cảm giác mới lạ, tao nhã với những phong vị đến từ những miền xa xôi… Mặt khác, đối với những ai đã luôn kiên trì chỉ trích thuốc phiện như một mầm tai vạ, như một kiểu ‘giang mai Viễn Đông’ hay cụ thể là trong trường hợp Đông Dương mà ta đang nói tới, tôi cũng không có ý bao che cho ‘Nàng Tiên Nâu’ khỏi những lời cáo buộc ấy.

Về hai tác giả:

L. Gaide

Bác sĩ, Phụ trách giám sát Lực lượng hậu bị của Quân đội thuộc địa – Cựu tổng Thanh tra vệ sinh và sức khỏe cộng đồng Đông Dương

Bác sĩ L. Neuberger

Bằng đại học chuyên ngành Tâm lý học – Cựu sinh viên nội trú tại nhà thương vùng sông Seine – Cựu bác sĩ trưởng tại Trung tâm Tâm lý học thần kinh Quân đoàn 8

Trích đoạn:

Tối hôm qua, khi rời bàn ăn và chuẩn bị bước vào gian buồng hút nhỏ của mình, tôi vô tình nhìn qua ô cửa sổ hẹp – đã lâu rồi tôi không còn làm vậy. Than ôi! Lệ dâng đầy mắt tôi. Tôi nhìn cái giường xếp, cái đèn, cái khay, toàn bộ kho vũ khí để tự sát này, và chấn song gỗ ở cửa sổ, và tôi nghĩ rằng chúng mãi mãi chia cắt tôi khỏi đấng an ủi xưa kia, Thiên nhiên. Nhưng thuốc phiện là ông chủ; và tôi gửi lời từ giã, bằng niềm luyến tiếc xót xa, tới mặt trăng, cây cỏ, mặt đất, tới mọi sinh vật sống mà tôi từng yêu mến xiết bao, thế nhưng đành bất lực, không thể tự giải thoát mình. Rồi, tôi cúi đầu, và tiến về phía chiếc giường, với vẻ ngập ngừng của một con chó bị đánh, nhưng vẫn trung thành.

Trích chương XII, “Thuốc phiện trong văn học, đặc biệt là trong văn học Đông Dương

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s