[Trích] Lính bắn tỉa Mỹ

DSC05405“Lính bắn tỉa Mỹ” đã mắt bạn đọc Nhã Nam rồi đây, hẳn là nhiều người đã xem phim rồi, và tò mò tự hỏi, cuốn sách sẽ như thế nào nhỉ? Và đây là lời của chính tác giả về cuốn sách:

“Các sự kiện diễn ra trong cuốn sách này đều là sự thật, được thuật lại theo ký ức nguyên vẹn nhất của tôi. Bộ Quốc phòng, trong đó có cả những sĩ quan Hải quân cao cấp, đã đọc để kiểm tra tính chính xác và các tài liệu nhạy cảm. Dù đồng ý cho xuất bản, điều này không có nghĩa là họ thích thú với mọi điều đã đọc. Nhưng đây là câu chuyện của tôi chứ không phải của họ. Chúng tôi đã tái hiện cuộc đối thoại của ký ức, tức là có thể không chính xác đến từng từ, nhưng bản chất của những điều được kể là chính xác.”

Trong “Lính bắn tỉa Mỹ” bạn đọc không chỉ thấy hoạt động chống khủng bố của đặc nhiệm SEAL, mà cũng sẽ thấy biến đổi tâm lý, suy nghĩ và tình cảm của nhân vật chính: một trong những tay lính bắn tỉa xuất sắc nhất của quân đội Mỹ.

Xen giữa huấn luyện nhọc nhằn, chiến đấu ác liệt, xen giữa sự sống và cái chết là những chuyện đời của người lính, từ yêu đương đến lập gia đình rồi sinh con. Và những tình bạn keo sơn trong chiến đấu, khiến người ta ám ảnh khôn nguôi cả khi đã rời cuộc chiến…

“Chúng tôi đã chôn chân rất lâu trong phòng.

Tình hình ở Ramadi vẫn nóng bỏng và nặng nề, với nhịp độ chiến đấu khốc liệt, thậm chí còn hơn cả ở Fallujah. Chúng tôi đã chiến đấu trong mấy ngày liền, thậm chí cả tuần, với một đợt nghỉ ngắn ngủi xen kẽ giữa những trận đánh. Một số người trong chúng tôi cảm thấy kiệt sức ngay cả trước khi có những đồng đội bị dính đạn.

Continue reading

Advertisements

[Trích] Nỗi lo âu về địa vị

DSC05101Tương truyền là khi Napoleon ở đỉnh cao quyền lực, ông đã ra lệnh cho cảnh sát trưởng đóng cửa tất các tờ báo châm biếm ở Paris và không dung túng cho bất cứ họa sĩ nào vẽ ông theo kiểu biếm họa. Đồng thời còn chi tiền để họa sĩ vẽ tranh ca ngợi mình.

Tuy nhiên, một họa sĩ biếm ở nước Anh tên là James Gillary đã vẽ bức tranh “Đám rước đăng quang hoàng đế nước Pháp” chế giễu Napoleon rất nặng nề. Napoleon ra lệnh bỏ tù không cần xét xử những ai nhập khẩu bản sao bức tranh này vào Pháp, đồng thời phản đối tác giả tranh thông qua đường ngoại giao. Thậm chí dọa nếu xâm lược nước Anh sẽ đích thân đi tìm họa sĩ.

Tại sao Napoleon phản ứng thái quá như vậy? Trong cuốn “Nỗi lo âu về địa vị” của Alain de Botton có giải thích thế này: Continue reading

[Trích] Chiến thắng nhỏ trong đời lớn

DSC05424Dường như nhu cầu “sang chảnh” đã trở thành một nhu cầu chính yếu trong thời gian gần đây, và không chỉ ở ta, ở “tây” cũng vậy, trong cuốn Chiến thắng nhỏ trong đời lớn, tác giả Jason Gay đã có hẳn một chương về chủ đề này. Có bạn nào ở vào tình cảnh thế này chưa:

“Và theo đuổi vẻ ngoài sành điệu giống như bị một cơn lũ cuốn: không khi nào kết thúc. Cuối cùng bạn sẽ thấy mình đang ở trong một nhà hàng sành điệu và khó chịu khi phát hiện ra rằng nó không còn là nhà hàng sành điệu nhất nữa – lại có một nhà hàng khác sang chảnh hơn nhà hàng này. Và khi bạn đến nhà hàng sang chảnh hơn đó và bạn sẽ buồn bã thấy rằng đúng rồi, đám đông sành điệu đã chuyển đến một chỗ khác, một chỗ sang chảnh hơn.”

Những năm gần đây việc đi du lịch của nhiều bạn trẻ đã trở thành một làn sóng không nhỏ, cuốn nhiều người theo. Các bạn trẻ đang đứng ngoài làn sóng, hẳn cũng băn khoăn, có nên chăng? Khi ta còn trẻ, còn chưa có nhiều tiền, còn phải học hành để kiếm một công việc sau này? Và khi mà các bậc phụ huynh chỉ đi du lịch khi đã về già?

Continue reading

[Trích] Những bài toán đố Mátxcơva

DSC05410Bài 1.

Đang là mùa hè nên chắc có nhiều bạn đi nghỉ ở biển, vừa đi nghỉ vừa tập thể dục cho não bằng một  bài toán vui chắc sẽ xôm hơn, chỉ là một trò đùa thôi mà, các bạn thử nhé:

Cách bờ biển không xa có một chiếc tàu thủy đang đậu với một cái thang dây treo trên mạn tàu. Thang dây có 10 nấc. Khoảng cách giữa mỗi nấc là 12 inch. Nấc thấp nhất chạm mặt nước. Biển lặng. Vì thủy triều đang lên, mỗi giờ mặt nước dâng lên 4 inch. Hỏi bao lâu nữa nước sẽ dâng đến nấc thứ ba tính từ trên xuống của thang dây?  (Trích trong cuốn Những bài toán đố Mátxcơva)

Bài 2.

MỘT CHUYỆN VỤ ÁN

(Lấy từ tạp chí Scripta Mathematica của Hoa Kỳ)

Một giáo viên tiểu học ở New York bị mất trộm ví. Kẻ trộm chỉ có thể là Lillian, Judy, David, Theo hoặc Margaret mà thôi.

Khi bị truy hỏi, mỗi đứa trẻ phát biểu ba câu như sau:

Lillian: (1) Em không lấy cái ví ấy. (2) Cả đời em chưa từng lấy cắp cái gì cả. (3) Theo đã lấy trộm ví.

Judy: (4) Em không lấy cái ví ấy. (5) Cha em thiếu gì tiền và em cũng có ví riêng. (6) Margaret biết ai đã lấy trộm ví.

David: (7) Em không lấy cái ví ấy. (8) Em không biết Margaret trước khi vào học trường này. (9) Theo đã lấy trộm ví.

Theo: (10) Em vô tội. (11) Margaret đã lấy trộm ví. (12) Lillian đã nói dối khi cho rằng em đã lấy trộm ví.

Margaret: (13) Em không lấy trộm ví của cô. (14) Judy có tội. (15) David có thể làm chứng cho em vì cậu ấy biết em từ lúc mới ra đời.

Sau đó, mỗi đứa trẻ thừa nhận rằng hai trong số ba câu phát biểu của chúng là thật còn một câu là nói dối.

Continue reading

Chết cho tư tưởng: Cái chết là thành tựu triết học lớn nhất của Socrates – Thanh Huệ

DSC05675

Chết cho tưởng – Cuộc đời nguy hiểm của các triết gia – Tác giả: Costica Bradatan (Trần Ngọc Hiếu dịch).

Tuy triết học nghe có vẻ như là một bộ môn cao siêu khó nắm bắt, ta không nhất thiết phải là một triết gia để quan tâm đến triết học: Hầu hết chúng ta đều thực hành triết học trong đời sống hàng ngày. YOLO là một trường phái triết học, tranh cãi về đạo đức trên Facebook là lập luận triết học, ta không thể sống mà không ít nhiều dính dáng đến triết học, bởi triết học là đời sống. Và cũng như cuộc sống của người phàm luôn bị ám ảnh và thúc đẩy bởi bóng ma cái chết, triết học cũng được định hình ở một mức độ đáng ngạc nhiên bởi cái chết của các triết gia.

Cuốn sách Chết cho tư tưởng của Costica Bradatan chỉ ra rằng không hiếm những triết gia bị dồn vào đường chết bởi những tư tưởng của họ, nhưng những cái chết ấy không những không phải là sự chấm hết cho sự nghiệp của họ, mà trái lại, chính là điểm bắt đầu của sự thăng hoa. Socrates chẳng để lại một tác phẩm viết nào, nhưng ông vẫn đặt lên ngai ông tổ của triết học phương Tây, không nhờ gì khác hơn là cái chết đầy thuyết phục. Trước khi chết, Thomas More vừa là một người tôn thờ đức tin của mình đến mức khổ hạnh vừa là kẻ đàn áp dã man đức tin của người khác, và nếu không nhờ bị xử tử thì ông hẳn đã được hậu thế nhớ đến như một người hoàn toàn khác, chứ không phải một vị thánh.

Continue reading

Đừng tử vì đạo nếu bạn muốn sáng tạo – Thanh Huệ

Điều kỳ diệu lớn (c) Chi na chan

Con người là một sinh vật đầy mâu thuẫn. Ta có thể giữ trong đầu quan niệm rằng một nghệ sĩ thực thụ phải là một kẻ sống trong đau đớn quằn quại (từa tựa như Hàn Mặc Tử), mà vẫn tin rằng tạo ra một kiệt tác nghệ thuật để đời là điều duy nhất sẽ khiến ta được hạnh phúc và cuộc sống của ta có ý nghĩa. Suy nghĩ như vậy là cách khởi đầu một cuộc chiến chưa đánh đã thua, và có rất nhiều người yêu thích sự sáng tạo đã mắc kẹt trong cuộc chiến ấy rồi.

Nhưng hãy thử lắng nghe một tác giả sách bán chạy, một người rõ ràng không hề mắc kẹt, nói gì về điều này. Tác giả của một cuốn sách đứng trong bảng xếp hạng sách bán chạy New York Times hơn 200 tuần, đã chuyển thể thành một phim Hollywood đình đám có Julia Roberts thủ vai chính, Elizabeth Gilbert là một nhà văn đủ thành công để hiểu hết các ngõ ngách của công việc sáng tạo. Gilbert cũng sẵn sàng dạy bạn trở thành một người sáng tạo thành công như cô, nhưng trước hết, bạn phải vứt cái ý niệm về người nghệ sĩ đau khổ đi. Cuốn sách mới nhất của cô, Điều Kỳ Diệu Lớn, đã khẳng định như vậy đấy.

Nghĩ lại xem vì sao bạn muốn có một đời sống sáng tạo? Nếu bạn đang theo đuổi tiền tài danh vọng, thì xin chia buồn, đây có lẽ không phải con đường tốt nhất cho bạn đâu. Bạn có thể viện dẫn hàng trăm hàng ngàn nghệ sĩ từ vô danh tiểu tốt đã một bước vụt sáng trên bầu trời danh vọng, nhưng như vậy cũng không khác gì dẫn ra những người đã trúng xổ số. Không có gì đảm bảo trong thành công của họ cả. Elizabeth Gilbert, một người làm nghề viết văn, khẳng định rằng lĩnh vực sáng tạo chỉ toàn những nghề nghiệp tệ hại, nghề nghiệp không thể chu cấp cho bạn về mặt tài chính, thậm chí còn đòi hỏi bạn phải nuôi nó ấy chứ.

Còn nếu bạn muốn sáng tạo đơn giản vì bạn luôn yêu thích nghệ thuật và công việc sáng tạo, thì đây, đây mới chính là mấu chốt. Thực tế là hầu hết những con người sáng tạo đều bắt đầu như thế, vì niềm vui và niềm yêu thích. Tại sao những người vốn vui thích được sáng tạo cuối cùng lại trở thành những kẻ đau khổ dưới bàn tay nghệ thuật?

Vì chúng ta coi trọng mình quá, Gilbert trả lời. Nhưng ta lại thấy mình quá bé nhỏ trước nghệ thuật, những thứ mình sáng tạo ra không đủ kỳ vĩ, nên cái tôi của ta bị đe doạ nghiêm trọng. Ta tin rằng ta yêu nghệ thuật nhưng nó chẳng thèm đáp lại tình cảm của ta, ta sợ rằng ta sẽ chẳng bao giờ sản xuất ra được thứ gì xứng đáng với nghệ thuật, vậy là cái tôi xúi ta bỏ cuộc và trì hoãn việc sản xuất ra bất cứ thứ gì.

Continue reading

David Kamp viết về cuốn sách “Nào tối nay ăn gì?”

Nao Toi Nay An gi 1Giải cấu trúc bữa ăn

DAVID KAMP

New York Times Book Review

Cuộc sống đang trở nên rối ren ở trên đỉnh của chuỗi thức ăn. Đối với hầu hết các loài động vật, ăn uống đơn giản chỉ là vấn đề nhu cầu sinh học: nếu bạn là một chú gấu túi, bạn sẽ tìm lá cây bạch đàn; nếu bạn là một chú chuột sống trên thảo nguyên, bạn sẽ tóp tép nhai cỏ xanh và cỏ ba lá. Nhưng con người, do có bộ não lớn và việc phát minh ra nông nghiệp và công nghiệp, phải đối mặt với một chuỗi những lựa chọn gây hoang mang, từ trứng bác cho tới món gà băm viên, từ bát dâu tây tươi cho tới thanh thực phẩm xốp, ngọt màu vàng, trải qua quá trình hóa dầu phức tạp, được biết đến dưới cái tên Twinkie. “Khi mà bạn có thể ăn bất cứ thứ gì tự nhiên cung câp thì việc quyết định xem mình nên ăn gì ắt sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái lo âu,” Michael Pollan đã viết như vậy trong cuốn sách mới sâu sắc và đầy cuốn của mình.

Pollan cho rằng không ở đâu nỗi lo lắng đó lại mạnh mẽ hơn ở Mỹ. Sự thịnh vượng, giàu có, và thực trạng thiếu mất một nên văn hóa ẩm thực lâu đời, vững vàng đã hiệp lực với nhau khiến người Mỹ trở thành những người bị rối loạn ăn uống, bị ám ảnh với việc giảm cân trong khi càng ngày càng béo lên, chao đảo giữa những mẩu kiến thức về chế độ dinh dưỡng có vẻ hợp lý này (bơ thực vật thì tốt hơn bơ động vật chẳng hạn) tới mẩu kiến thức khác (tinh bột gây chết người). Pollan chẩn đoán về một chứng “rối loạn ăn uống cấp quốc gia” và soi chiếu ánh sáng tới cả những nguyên nhân lẫn giải pháp khả thi cho thực trạng này. Để thực hiện được mục đích này, ông đã dấn thân vào bốn cuộc phiêu lưu, luôn xuất phát từ điểm khởi nguồn — tức là từ vùng đất mà những nguyên liệu thô cho các bữa ăn của ông  được nuôi trồng — cho tới điểm kết thúc là một bữa ăn được nấu nướng hoàn chỉnh. Continue reading