Thay đổi tư duy trong bán lẻ (Triết lý kinh doanh của tập đoàn 7-Eleven)

DSC06294Thay đổi tư duy trong bán lẻ (dịch từ nguyên tác tiếng Nhật: 変わる力セブン-イレブン的思考法) là cuốn sách đúc kết kinh nghiệm kinh doanh của một doanh nhân được kính trọng bậc nhất ở nhật bản: Toshifumi Suzuki – ông chủ của tập đoàn bán lẻ 7-Eleven ở Nhật.

Cuốn sách đượm chất hồi ký này của ông chủ Suzuki không chỉ kể về lịch sử hình thành tập đoàn 7-Eleven ở Nhật mà còn đúc kết tư duy và kỹ thuật kinh doanh thành công của tập đoàn.

7-Eleven du nhập từ Mỹ vào Nhật như một sáng kiến nhỏ nhưng táo bạo của Suzuki, lúc đó còn là nhân viên cấp trung của một tập đoàn lớn. Vạn sự khởi đầu nan, vượt qua bao năm tháng biến động của cả kinh tế lẫn thiên tai, 7-Eleven ở Nhật đã vươn mình trở thành một siêu tập đoàn, sở hữu rất nhiều chuỗi giá trị liên hoàn, bao gồm cả một ngân hàng bán lẻ, đủ sức quay lại Mỹ thôn tính công ty mẹ và bành trướng ra thêm nhiều nước trên thế giới.

Cuốn sách là đúc kết triết lý kinh doanh của ông chủ tập đoàn bán lẻ lớn của Nhật Bản nhưng cũng là câu chuyện kể về cuộc đời ông, kể từ ngày đầu đi làm cho tới khi tạo lên một “đế chế bán lẻ”.

Continue reading Thay đổi tư duy trong bán lẻ (Triết lý kinh doanh của tập đoàn 7-Eleven)

Advertisements

Về tác giả của Chuyện phiếm sử học

DSC06183

Giới sử gia trong và ngoài nước đều nhìn nhận Tạ Chí Đại Trường là sử gia có hiểu biết sâu sắc và phương pháp độc đáo – những phẩm chất khiến ông có vị trí đặc biệt trong lĩnh vực này. Cách ông áp dụng những hiểu biết thấu đáo của mình trong nhiều lĩnh vực, từ nhân học đến cổ tiền học, vào việc nghiên cứu sử, cộng với niềm hứng thú tìm hiểu tác động của văn hóa tới các biến động lịch sử, đã tạo ra sự lôi cuốn độc nhất vô nhị trong các công trình của ông.

Wynn Gadkar-Wilcox.
Giáo sư, Western Connecticut State University

*

Tạ Chí Đại Trường, theo cá nhân tôi, là sử gia Việt Nam có tầm vóc của thời hiện đại. Trong khi rất nhiều sử gia tài năng khác đã tạo ra các cách hiểu lịch sử Việt Nam khá rõ ràng, Tạ Chí Đai Trường luôn đi xa hơn thế nhiều để phác họa lịch sử với bao sự phức tạp và tính đa chiều. Ông viết sử với sự tinh tế tột bậc.

Liam C. Kelly
Giáo sư
University of Hawaii at Manoa

[Trích] Thế giới khác đi nhờ có bạn

DSC05407Trong cuốn sách “Thế giới khác đi nhờ có bạn”, Lý Khai Phục có kể lại việc Apple tuyển dụng ông, lúc đó đang làm nghiên cứu khoa học ở trường đại học. Trong thời gian làm việc ở Apple, Lý Khai Phục đã đúc kết được rất nhiều suy nghĩ, bài học vừa bổ ích lại không kém phần thú vị. Những điều ấy được ông kể lại khá dí dỏm trong cuốn sách của mình thế này.

“Steve Jobs là người có tư tưởng không giống ai, vừa quật cường vừa sắc bén, một mình một lối, ngông cuồng kiêu ngạo. Ông có thể nói với người mà ông xem thường: ‘Nài, mày là bozo (thằng ngu)!’ Lúc đó Steve Jobs căn bản không coi Microsoft ra gì.”

“Các kỹ sư của Apple đều thuộc dạng khó kiểm soát. Họ từng đặt tên một sản phẩm của dự án là Carl Sagan, tên một nhà thiên văn học nổi tiếng, Carl Sagan kiện Apple xâm phạm quyền đặt tên. Thế là, các kỹ sư đổi tên sản phẩm thành BHA, nghĩa là Nhà thiên văn học lỗ đít (Butt-hole astronomer).”

“Thời kỳ đầu công ty mới thành lập, Steve Jobs từng treo trên nóc nhà một lá cờ hải tặc khổng lồ, như muốn tuyên bố với mọi người: Tôi hoàn toàn chẳng giống ai! Steve Jobs còn để trong căn phòng ‘hải tặc’ của ông một cây đàn piano Bösendorfer và một cặp loa 10 ngàn đô la. Đôi khi, Steve bất ngờ diễn tấu một khúc nhạc đầy cảm hứng cho toàn thể nhân viên, khiến niềm đam mê cháy rực khắp căn phòng lớn.”

“Tôi coi mình là cầu nối giữa nhân viên và tầng lớp lãnh đạo của công ty. Đầu tiên phải hiểu được quan điểm chiến lược của cấp trên, sau đó truyền đạt cho nhân viên. Tôi giảm bớt sự hiếu kỳ của mình, kiềm chế ý muốn hỏi han từng việc nhỏ, tin tưởng nhân viên, cho nhân viên tự do trong phạm vi nhất định. Tôi tin rằng, đây mới là nghệ thuật quản lý chân chính. Hơn nữa, là một người quản lý, khi giá trị quan của nhân viên không phù hợp với công ty, bạn phải mạnh dạn ra quyết sách.”

*

“Thứ quý giá nhất mà bạn đem theo được khi rời khỏi trường, không phải là luận án, mà là năng lực phân tích và tư duy độc lập, kinh nghiệm nghiên cứu và phát hiện chân lý, cả tầm nhìn và hoài bão của một nhà khoa học nữa. Một ngày nào đó khi bạn không còn nghiên cứu lĩnh vực này nữa, bạn vẫn có thể làm đến mức độ tốt nhất ở bất kỳ lĩnh vực mới nào.”

“Người chỉ biết nghĩ mà không biết biểu đạt thì chẳng khác nào người không biết nghĩ.”

“Đừng mù quáng theo chân người khác, đừng để bị tín điều mê hoặc, chỉ có trái tim của bạn mới biết rõ bạn thực sự muốn trở thành người như thế nào, chỉ có bạn mới có thể tìm thấy giá trị của bản thân.”

“Nắm bắt lấy cơ hội tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, thể nào cũng có một ngày, thế giới sẽ khác đi nhờ có bạn.”

*


“Biết cái gì là make a difference (làm cho khác biệt) không? Hãy tưởng tượng ra hai thế giới, một thế giới có bạn và một thế giới không có bạn, rồi so sánh hai thế giới đó với nhau, khiến cho sự khác biệt giữa hai thế giới này trở nên lớn nhất có thể, làm cho ảnh hưởng từ sự tồn tại của mình trở nên lớn nhất có thể. Đây chính là ý nghĩa của cuộc đời bạn.”

“Hãy để ước mơ và lý tưởng của bạn dẫn dắt cuộc đời bạn,

“Đừng để bị tín điều mê hoặc.
Mù quáng trước tín điều chính là sống trong kết quả suy nghĩ của người khác.
Đừng để ý kiến của bất kỳ ai lấp đi tiếng nói trái tim bạn.
Quan trọng nhất là phải đồng hành cùng dũng khí của trực giác và con tim.
Trực giác và con tim bạn ít nhiều gì cũng đã biết bạn thật sự muốn trở thành người như thế nào.
Tất cả những chuyện khác đều là thứ yếu.”

“Chỉ có lắng nghe tiếng nói từ trái tim mình, mới có thể thật sự “từ bỏ”, mới có thể khiến mình dốc sức lao về phía trước, đạt đến “thế giới lý tưởng” trong chính tâm hồn mình.”

[Trích] Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ và hàng nhái

19399371_1529832427060763_6797799640301014882_nĐoạn trích từ cuốn “Chấm dứt thời đại Trung quốc giá rẻ” dưới đây nói về hai cuộc gặp gỡ của tác giả với cùng một cô gái – một nhân viên phục vụ bàn nhút nhát, sau đó đã trở thành một doanh nhân năng động. Trường hợp của cô gái có thể coi là một điển hình cho sự thay đổi của Trung Quốc sau một thập niên mở cửa và phát triển.

“Amy là một phục vụ bàn. Cô nhỏ nhắn, với mái tóc đen cắt ngắn và thái độ rụt rè, e thẹn, như thể chỉ cần nói chuyện với cô là cô sẽ bỏ chạy. Cô rõ ràng là mẫu người được dạy phải ít gây chú ý và sống lẫn vào đám đông trong phần lớn cuộc đời.

Cô có vẻ thay đổi rất ít qua năm tháng. Lần cuối khi tôi rời hẳn Thiên Tân vào năm 2001, tôi đã nói lời tạm biệt với cô và nhận lại một nụ cười ngắn ngủi, và không nghĩ gì tới cô nữa.

Gần một thập niên sau, tôi trở lại Thiên Tân trong một chuyến công tác.

Vào lúc tôi đi loanh quanh, tôi nghe có người gọi tên mình. Tôi quay lại và bỗng nhiên có người ôm chầm lấy tôi.

Lúc đầu, tôi không nhận ra người phụ nữ ở cuối tuổi hai mươi đang ôm mình. Tôi nhìn kỹ hơn và nhận ra đó là Amy. Thay cho cô gái giản dị, bẽn lẽn mà tôi nhớ là một phụ nữ trẻ rạng rỡ, đầy tự tin, dùng mỹ phẩm đắt tiền, mang một chiếc túi hàng hiệu, và để kiểu tóc rõ ràng là làm ở tiệm. Giờ trước mặt tôi là một nữ doanh nhân tươi trẻ và đầy tự tin.

“Cuộc đời thật đẹp,” Amy nói, cười tươi tắn. Kể từ lần cuối tôi gặp cô, cô đã bỏ nghề bồi bàn và làm rất nhiều việc ở vài công ty đa quốc gia tràn ngập thành phố và hiện đang nghĩ tới việc mở công ty của riêng cô. “Giờ đã tới lúc trở thành doanh nhân, hoặc sẽ chẳng bao giờ” cô nói. “Em không biết mình sẽ làm gì, nhưng em sẽ làm gì đó.”

Continue reading [Trích] Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ và hàng nhái

Sốc: Từ phương pháp tra tấn đến mô hình kiến thiết hủy diệt – Thanh Huệ

DSC06269NNKT cám ơn bạn Thanh Huệ đã bỏ công review cuốn sách khó nhằn Sốc – sự trỗi dậy của chủ nghĩa tư bản thảm họa của tác giả Naomi Klein

 “Họ đã cố tìm cách xóa bỏ rồi tái tạo tôi.” Những lời này của Gail Kastner nghe như lời thoại trong một bộ phim khoa học viễn tưởng, nhưng lại là một thực tế thật đến mức hãi hùng không chỉ với những đối tượng trong nghiên cứu về tra tấn của CIA, mà còn với các quốc gia trải qua công cuộc cưỡng chế tái lập với khởi đầu là những thảm họa. Cốt lõi của chủ nghĩa thảm họa này được nhà báo Naomi Klein phân tích chi tiết trong cuốn sách Sốc bằng những ví dụ từ chế độ độc tài Chile cho đến New Orleans sau bão Katrina, nhưng điển hình ám ảnh nhất chính là Iraq, câu chuyện trùng hợp đến lạ kỳ với câu chuyện của Gail Kastner.

Gail Kastner đã thay đổi hoàn toàn chỉ trong một vài tháng điều trị chứng lo âu với bác sĩ Cameron. Bệnh án của bà chuyển biến từ những đánh giá tích cực như “vui vẻ”, “hòa đồng”, “gọn gàng” đến “ranh ma, hằn học và rất hung hãn”. Đây không gì khác hơn là kết quả từ phương pháp của Cameron, một phương pháp ngoài lạm dụng các loại thuốc trong thời gian dài còn dựa vào việc gây sốc điện gấp tám lần mức tiêu chuẩn.

Phương pháp sốc điện liều cao để lại một vết hằn suốt cuộc đời Gail: mất trí nhớ. Đây thậm chí không được Cameron coi là tác dụng phụ không mong muốn, mà ngược lại, chính là “giá trị cốt yếu” trong liệu pháp của ông. Cameron muốn xóa bỏ toàn bộ quá trình phát triển của bệnh nhân, đưa tâm trí họ về trạng thái trắng trơn, để từ đó có thể thiết lập những mẫu hành vi mới – biến họ thành những con người mới sau khi xóa bỏ con người vốn có của họ bằng sốc.

Continue reading Sốc: Từ phương pháp tra tấn đến mô hình kiến thiết hủy diệt – Thanh Huệ

[Trích] Lính bắn tỉa Mỹ

DSC05405“Lính bắn tỉa Mỹ” đã mắt bạn đọc Nhã Nam rồi đây, hẳn là nhiều người đã xem phim rồi, và tò mò tự hỏi, cuốn sách sẽ như thế nào nhỉ? Và đây là lời của chính tác giả về cuốn sách:

“Các sự kiện diễn ra trong cuốn sách này đều là sự thật, được thuật lại theo ký ức nguyên vẹn nhất của tôi. Bộ Quốc phòng, trong đó có cả những sĩ quan Hải quân cao cấp, đã đọc để kiểm tra tính chính xác và các tài liệu nhạy cảm. Dù đồng ý cho xuất bản, điều này không có nghĩa là họ thích thú với mọi điều đã đọc. Nhưng đây là câu chuyện của tôi chứ không phải của họ. Chúng tôi đã tái hiện cuộc đối thoại của ký ức, tức là có thể không chính xác đến từng từ, nhưng bản chất của những điều được kể là chính xác.”

Trong “Lính bắn tỉa Mỹ” bạn đọc không chỉ thấy hoạt động chống khủng bố của đặc nhiệm SEAL, mà cũng sẽ thấy biến đổi tâm lý, suy nghĩ và tình cảm của nhân vật chính: một trong những tay lính bắn tỉa xuất sắc nhất của quân đội Mỹ.

Xen giữa huấn luyện nhọc nhằn, chiến đấu ác liệt, xen giữa sự sống và cái chết là những chuyện đời của người lính, từ yêu đương đến lập gia đình rồi sinh con. Và những tình bạn keo sơn trong chiến đấu, khiến người ta ám ảnh khôn nguôi cả khi đã rời cuộc chiến…

“Chúng tôi đã chôn chân rất lâu trong phòng.

Tình hình ở Ramadi vẫn nóng bỏng và nặng nề, với nhịp độ chiến đấu khốc liệt, thậm chí còn hơn cả ở Fallujah. Chúng tôi đã chiến đấu trong mấy ngày liền, thậm chí cả tuần, với một đợt nghỉ ngắn ngủi xen kẽ giữa những trận đánh. Một số người trong chúng tôi cảm thấy kiệt sức ngay cả trước khi có những đồng đội bị dính đạn.

Continue reading [Trích] Lính bắn tỉa Mỹ

[Trích] Nỗi lo âu về địa vị

DSC05101Tương truyền là khi Napoleon ở đỉnh cao quyền lực, ông đã ra lệnh cho cảnh sát trưởng đóng cửa tất các tờ báo châm biếm ở Paris và không dung túng cho bất cứ họa sĩ nào vẽ ông theo kiểu biếm họa. Đồng thời còn chi tiền để họa sĩ vẽ tranh ca ngợi mình.

Tuy nhiên, một họa sĩ biếm ở nước Anh tên là James Gillary đã vẽ bức tranh “Đám rước đăng quang hoàng đế nước Pháp” chế giễu Napoleon rất nặng nề. Napoleon ra lệnh bỏ tù không cần xét xử những ai nhập khẩu bản sao bức tranh này vào Pháp, đồng thời phản đối tác giả tranh thông qua đường ngoại giao. Thậm chí dọa nếu xâm lược nước Anh sẽ đích thân đi tìm họa sĩ.

Tại sao Napoleon phản ứng thái quá như vậy? Trong cuốn “Nỗi lo âu về địa vị” của Alain de Botton có giải thích thế này: Continue reading [Trích] Nỗi lo âu về địa vị