[Trích] Những bài toán đố Mátxcơva

DSC05410Bài 1.

Đang là mùa hè nên chắc có nhiều bạn đi nghỉ ở biển, vừa đi nghỉ vừa tập thể dục cho não bằng một  bài toán vui chắc sẽ xôm hơn, chỉ là một trò đùa thôi mà, các bạn thử nhé:

Cách bờ biển không xa có một chiếc tàu thủy đang đậu với một cái thang dây treo trên mạn tàu. Thang dây có 10 nấc. Khoảng cách giữa mỗi nấc là 12 inch. Nấc thấp nhất chạm mặt nước. Biển lặng. Vì thủy triều đang lên, mỗi giờ mặt nước dâng lên 4 inch. Hỏi bao lâu nữa nước sẽ dâng đến nấc thứ ba tính từ trên xuống của thang dây?  (Trích trong cuốn Những bài toán đố Mátxcơva)

Bài 2.

MỘT CHUYỆN VỤ ÁN

(Lấy từ tạp chí Scripta Mathematica của Hoa Kỳ)

Một giáo viên tiểu học ở New York bị mất trộm ví. Kẻ trộm chỉ có thể là Lillian, Judy, David, Theo hoặc Margaret mà thôi.

Khi bị truy hỏi, mỗi đứa trẻ phát biểu ba câu như sau:

Lillian: (1) Em không lấy cái ví ấy. (2) Cả đời em chưa từng lấy cắp cái gì cả. (3) Theo đã lấy trộm ví.

Judy: (4) Em không lấy cái ví ấy. (5) Cha em thiếu gì tiền và em cũng có ví riêng. (6) Margaret biết ai đã lấy trộm ví.

David: (7) Em không lấy cái ví ấy. (8) Em không biết Margaret trước khi vào học trường này. (9) Theo đã lấy trộm ví.

Theo: (10) Em vô tội. (11) Margaret đã lấy trộm ví. (12) Lillian đã nói dối khi cho rằng em đã lấy trộm ví.

Margaret: (13) Em không lấy trộm ví của cô. (14) Judy có tội. (15) David có thể làm chứng cho em vì cậu ấy biết em từ lúc mới ra đời.

Sau đó, mỗi đứa trẻ thừa nhận rằng hai trong số ba câu phát biểu của chúng là thật còn một câu là nói dối.

Continue reading

Advertisements

Mùa thu vàng những câu đố Mát-xcơ-va – Nguyễn Quốc Khánh

nhung_bai_toan_do_Matxcova01“Những câu đố Mát-xcơ-va” gồm 359 bài toán được tuyển chọn kỹ lưỡng công phu, với những hình minh họa trực quan sinh động, cùng lối kể chuyện lôi cuốn và đầy thú vị của tác giả. (Tác giả: Boris Kordemsky, dịch giả: Vi Bích).

Thuở nhỏ, trong nhà tôi có một tủ sách gia đình rất xinh. Đó là tủ sách mà bố tôi tự tay đóng tặng mẹ tôi, trong đó xếp đủ thứ sách của cả hai người. Tôi đã lớn lên với những tác phẩm Nga thật đẹp đẽ, giàu triết lý nhưng vẫn khoáng đạt và đặc biệt là đầy nhân hậu.

Giữa những Truyện núi đồi và thảo nguyên, giữa những Bông hồng vàng và bình minh mưa, giữa những Anh béo và anh gầy, giữa những Đêm trước cha và con, tôi đã lớn lên một cách đầy hạnh phúc.

Thời ấy hình như ai cũng yêu thích việc học toán. Và có vẻ ngày nay cũng vậy, không đứa trẻ nào lại không bắt đầu cuộc hành trình vạn dặm của mình với toán học bằng những bài toán đố, với hàng giờ đồng hồ loay hoay với những que tính, kéo và giấy, những viên bi, với thước thẳng và ê kê, thậm chí với cả những dụng cụ cơ học quái đản để vẽ ra những hình thù đẹp đẽ lạ lùng.

Tôi không thể nhớ chính xác mình đã biết câu đố logic với ba vị thần từ bao giờ, rằng Thần nói thật luôn nói thật, Thần nói dối luôn nói dối, và Thần hay đùa lúc nói thật lúc nói dối.  Đứa trẻ con nào thời đó lại không biết tới những câu đố ấy. Vậy nên, đọc Những bài toán đố Mátxcơva của Kordemsky, tôi tìm lại được sự rung động không thể cưỡng lại được của các câu đố vui như vậy. Continue reading